Truyện và phim Nam yêu Nam

Hội quán Nam yêu Nam


Chú nhóc Nhật

avatar
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 1265
Điểm : 1508
Chất lượng : 4
Join date : 09/12/2008

Chú nhóc Nhật - Page 2 Empty Re: Chú nhóc Nhật

Bài gửi by Admin on Thu Jan 14, 2010 7:35 am

Rời khỏi nhà thờ trong khu đường Tên Lửa ấy chúng tôi tiếp tục dừng chân ở quán phở Hai Hùm 2 danh tiếng tại chợ Bình Chánh để dùng bữa chiều. Tôi gọi cho nhóc 1 tô đặc biệt nhất khiến nó no ứ hự luôn. Mà cái tiệm đó thật là ấn tượng bởi cung cách phục vụ. Không biết là do lúc đó quán đang ế hay do thằng nhóc quá dễ thương mà tới ba bốn người nhân viên ra thiết đãi hai đứa tôi từ a tới z. Thật là không thể tưởng được: người thì ngắt từng cái đọt giá, cọng rau, người đi làm chén tương - sa tế, người thì lau đũa muỗng cho nhóc một cách... không bình thường chút nào. Bởi dù đã ra khỏi quán nhưng cái ấn tượng về cung cách phục vụ đó khiến tôi không bao giờ có thể nào quên được.

Sau khi chở nó về nhà thưa mẹ tôi và cho mấy đứa em quanh xóm bu lại coi... người nước ngoài nó như thế nào thì tôi và nhóc lại bắt đầu xuất phát tới điểm vui chơi mới mà tôi tin chắc là sẽ cực kỳ lãng mạn. Trước khi nhóc leo lên xe thì mẹ tôi nói với theo:

- Trời ơi! Nó là con của ai mà mày dẫn đi lưu linh lưu địa vậy? Coi chừng ba má nó kiếm là chết đó nha! Vợ con không lo kiếm, tối ngày tao thấy mày đi chơi với con nít, con nắc không vậy?

Tôi bỏ mặc lời nói đó của mẹ, ôi giời ơi! Chuyện vợ con nghe sao mà xa vời quá đi thôi. Để đáp trả tôi xua tay:

- Thì có giỏi mẹ kiếm con nhỏ nào vừa đẹp, vừa giàu, vừa mê con đi, con sẽ suy nghĩ lại, nhưng nói trước là con đó phải có học thức cao nữa con mới chịu nha!

Nghe giọng phách lối đó của tôi thì mẹ phản ứng lại ngay:

- Cứt nè...

Nhưng mà tôi đã rồ đi ra tới đầu ngõ rồi nên không nghe tiếp theo sau là những tiếng chửi gì. Tội nghiệp nhóc chỉ luôn biết mỉm cười và "arigato" suốt.

Nơi tiếp theo mà tôi muốn đưa nhóc tới chính cái Kén. Lúc này trời đã hơi sẩm tối rồi. Sau khi dừng xe ở dưới gầm cầu tôi dẫn nhóc leo lên lầu hai ngồi nhìn xuống nước chảy và mặc cho từng làn gió lộng phà vào mặt. Nhóc Ken tỏ vẻ rất thích chỗ này, hình như nó chưa thấy sông nước bao giờ thì phải. Cái cảm giác nằm dài ra cho nhóc dựa lên bụng mình và nhìn sông nước, ruộng đồng nghe gió thổi nó tuyệt làm sao. Hì hì... bây giờ tôi thoải mái kéo đầu nhóc xuống hung "chóc chóc" vào đôi má xinh xắn của nó như gà mổ thóc rồi. Ghét nhất là mỗi lần như thế nó lại quẹt vai lên chùi làm như cái miệng mình bẩn lắm vậy.

Đằng cây bần nơi chúng tôi hay leo lên ngọn nhảy xuống lúc tắm có một chiếc ghe khá lớn đang cột ở đó. Tôi chỉ và dẫn nhóc tiến về và leo lên ghe. Chắc là của dân đánh cá gần đây thì phải, giờ này họ đã về nhà ngủ rồi quá. Khi tôi nắm tay nhóc kéo mạnh từ bờ kén lên mui làm chiếc ghe lắc lư khiến nhóc cứ ôm chặt lấy tôi... đã ơi là đã.

Được thế tôi cứ nghiêng mình qua lại làm cho chiếc ghe như muốn lật ngược. Nhóc vừa ôm lấy tôi vừa cười vừa la lên như muốn khóc thét vậy. Vừa được nhóc ôm vừa được lợi dụng hung nó thiệt là... cái chiêu "đưa em lên ghe" này của tôi "đúng bài" dễ sợ. Nhưng chỉ một chút thôi thì nó đã quen với vũ điệu nghiêng ngã của chiếc ghe, thế là anh chự cũng bắt chước tôi lắc mạnh chiếc ghe một cách điệu ghệ và cất giọng cười khoái chá đầy thách thức. Nó không thèm bám vào tôi nữa mà từ từ đi về phía giữa ghe và chui vô cái chòi gỗ rồi đóng cửa lại... trốn tôi.

Không chịu thua, tôi rón rén nhảy lên nóc chồi rồi ngồi im ru bà rù ở đó luôn. Một lúc sau thấy bên ngoài yên ắng quá, nhóc có lẽ sợ ma hay sao mà hé cánh cửa ra một chút, rồi một cái đầu ló ra, mọi thứ vẫn lặng ngắt như tờ. Khi nhóc lồm cồm bò ra thì tôi đã luồn xuống phía sau và chung vô chòi bằng cửa hậu rồi.

Nhóc đang đứng bên ngoài và bắt đầu cất tiếng gọi tôi giọng có vẻ hơi run run:

- Mr Miu? Where... are ... you?

Chờ cho nhóc ú tim một lúc, thậm chí nhóc bắt đầu leo lên nóc và la lớn tên tôi, tôi vẫn nằm im re trong chòi (vì trong đây hơi thấp). Nhóc không thể lên bờ được nếu không có tôi. Được một lúc tôi bắt đầu rên rĩ, thều thào:

- Ken... Shi... Ro.... I .... am.... here....

Tội nghiệp thằng nhóc vừa nghe giọng tôi dưới chân (do nó đứng trên nóc chồi của ghe) là nó mỉm cười thành tiếng và chung vô chòi ngay. Trong bóng tối, tôi thấy hình như trên mắt cu cậu ươn ướt. Nó lum khum bò vô chòi cất giọng giận dỗi:

- You made me scared..

Bổng dưng cảm giác hối hận và đau nhói trong lòng lại tràn về khi tôi làm nhóc rơi nước mắt vì hoảng sợ. Tôi bèn choàng tay qua bụng ôm lấy nó về phía mình nhưng nó lại hất tôi ra và ngồi thu mình một góc. Lúc ấy tôi chỉ còn biết tìm mọi cách luồn tay qua bụng để được ôm nó mà thôi.

- Don't worry boy! I am always beside you.... all thing just a game. Please... don't anger me...sincerely apologize for that!

Mè nheo được một chút thì nhóc cũng xìu xìu cho tôi ôm lấy nó... trong ánh sáng lờ mờ tôi vật nhóc nằm xuống sàn gỗ và đè nửa người lên nó. Tôi lấy tay mình đặt lên hai bờ vai của nhóc và nhẹ nhàng hôn lên má và hít một hơi thật sâu ở đó. Nhóc hơi thở gấp gáp và vẫn nằm im re, tôi hôn lên khóe mắt để làm khô những giọt nước mà tôi vừa gây ra. Để xua tan đi cái không khí nặng nề tôi kéo áo nhóc lên và thổi mạnh thành những tiếng toẹt toẹt vui tai vào rốn nhóc. Hắn ôm đầu, nắm lấy tóc tôi và bắt đầu cười ngất ngư trở lại...

Tôi đang tiếp tục cưỡi nửa thân người trước lên bụng nhóc, hai tay tôi chống xuống sàn gỗ chịu thế để nhóc không cảm thấy sức nặng của tôi. Tôi đang nhìn nhóc đầy ranh ma, nhóc thì giương mắt ếch nhìn và chờ đợi sự giở trò của tôi... một tay tôi đè xuống sàn làm chiếc ghe bắt đầu lắc lư, nhóc cười... tôi nhẹ nhàng tiến sát mặt mình vào nhóc. Môi của tôi bắt đầu chạm nhẹ lên má nhóc rồi tiến sang bờ môi của nhóc. Khá bất ngờ vì tình huống này nhóc quay đầu đi nhưng... tôi đã nhanh hơn quay đầu theo hướng đó và bắt đầu cho lưỡi của mình tiến vào môi của nhóc.... lần đầu tiên!
avatar
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 1265
Điểm : 1508
Chất lượng : 4
Join date : 09/12/2008

Chú nhóc Nhật - Page 2 Empty Re: Chú nhóc Nhật

Bài gửi by Admin on Thu Feb 04, 2010 9:03 pm

Tôi không thể diển tả cảm giác thăng hoa của mình lúc đó nó như thế nào nữa, hình như cảm giác lúc bấy giờ không thể được diển đạt bằng từ ngữ... ôi đã bao nhiêu năm rồi tôi mới lại được nếm trãi cái vị ngọt ngào tột đỉnh đến như thế! Ban đầu tôi nhắm mắt lại, nhưng sau đó lại nghĩ: "Ủa mà... mình nhớ là khi hôn nhau nếu người nào nhắm mắt thì họ sẽ yêu người kia thật lòng còn ngược lại thì... mình đã nhắm mắt rồi, không biết nhóc ấy như thế nào ta?" Thế là tôi he hé mắt mình ra. Wao! Hí hí hí, mắt cu cậu nhỏ hay là cu cậu đang nhắm mắt vậy ta? Tối quá nhìn chẳng rõ nữa... nhưng mà hai đứa giống như đang chơi trò chơi với nhau ấy... ngộ ngộ... (không tả chi tiết hơn nữa đâu!)

Khi hai bờ môi dứt ra thì nhóc thỏ thẻ:

- What are we doing?
- Kissing!
- Why do we do that? We do that for what?
- To represent the feelings for each other! To let you know that I love you so much?

Cậu nhóc lại mỉm cười lắc đầu kèm theo cái nhún vai, khi tôi cúi xuống định làm một phát nữa thì hắn đã đẩy ra:

- Your body too heavy and you make me viscous (nhột).

Thiết nghĩ việc vừa xãy ra sao mà giống một giấc mơ quá! Tôi lắc đầu để biết mình đang tỉnh. Nhóc lúc này đã bò ra khỏi chòi rồi!

- Hey! Mr Miu look! Look at that!

Ở ngoài ghe, nhóc đang reo lên hí hửng và chỉ tay về hướng những đóm sáng lập lòe đang bay lượn.

- What is that?
- It's firefly (đom đóm hay ma trơi).
- I want it!
- Ok! Boy!

Thế là tôi và nhóc nhảy vô bờ và tiếp tục đuổi bắt mấy con đom đóm bỏ vào bịch nylon. Mỗi lần bắt được con nào nhóc la lớn, cười to và nhảy cẩng lên làm tôi cảm thấy vui thế nào ấy. Khu này vắng vẻ hèn chi còn đom đóm chứ ở thành phố đông đúc chắc dễ gì kiếm. Trông nhóc sao mà trẻ con và đáng yêu thế nhỉ. Lúc nào đi bên cạnh nhóc tôi cũng muốn hôn vào má và môi nó hết áh... phê gì đâu! Còn nó thì cứ vô tư thiệt là đáng ghét quá đi thôi.

Sau một hồi quần thảo mồ hôi hai đứa ướt cả áo cũng chỉ bắt được 7 con. Tôi nghĩ đã tới giờ về rồi nên ra hiệu cho nhóc leo lên xe, nó tiếc nuối lắc đầu muốn ở lại nhưng tôi đã đề máy và cảnh báo là đã trễ lắm rồi, lúc cu cậu tiu nghỉu tiến lại xe trông tội làm sao ấy. Nhìn nó nâng niu cái bịch đom đóm trong tay mà tôi thấy hạnh phúc quá đi thôi. Nhất định lần sẽ có nhiều lần sau, nhiều trò mới lạ khác nữa cho mà coi nhóc àh!

Dọc đường về hắn cứ nói tiếng Tây tiếng Nhật gì với mấy tên tù binh vừa bắt được mà tôi nghe tôi, tôi hiểu, tôi chết liền. Chỉ biết là chốc chốc tôi cứ chồm tới khi thì hung, khi thì cắn ở đâu đó trên người nó một phát cho đã thèm.

Tôi không đi đường siêu tốc Nguyễn Văn Linh về mà đi ngõ quận 6. Tới bùng binh Phú Lâm tôi hỏi nhóc có khát nước không hắn gật đầu thế là chúng tôi ghé siêu mua một chút đồ ăn, thức uống rồi tiến về Phú Mỹ Hưng trao trả con tin cho khổ chủ.

Lúc băng qua bùng binh tôi thấy đúng là mình có một cảm giác bất an thế nào đó... từ xa một bóng đèn sáng lóa của chiếc xe 2 bánh cở bự nào đó đang tiến nhanh về phía tôi... càng tới gần chúng tôi thì bổng nhiên nó lại tăng tốc. Tôi cố bóp còi tín hiệu thì chiếc Dylan đỏ đó càng lao vào xe tôi nhanh hơn nữa... tôi cảm giác có một chấn động mạnh ở bánh xe sau và tôi không làm chủ được tay lái mình nữa... chúng tôi ngã nhào xuống đường ngay sau đó!


[Còn tiếp]
avatar
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 1265
Điểm : 1508
Chất lượng : 4
Join date : 09/12/2008

Chú nhóc Nhật - Page 2 Empty Re: Chú nhóc Nhật

Bài gửi by Admin on Thu Feb 04, 2010 9:07 pm

Hic hic, tay tôi chống xuống đường tạo nên một cảm giác tê buốt. Cái cảm giác bất ngờ và... ngại ngùng nó lấn át cả cái đau nữa, trong lúc đó tôi hoảng hồn không biết nhóc của tôi thế nào nữa, nó té ra hơi xa và đang lồm cồm bò dậy... phủi tay phủi chân. Ơn trời! Không ai bị gì cả. Tôi nhào tới kiểm tra tới từng centimet da thịt trên khắp thân người nhóc...

Một người đàn ông cao to và đứng tuổi, ăn mặc khá lịch sự tiến tới tôi và nhóc nạt lớn:

- Tới coi xe tao có bị gì không kìa? Chạy xe kiểu gì kỳ vậy?

Hắn ta còn vịn cả vai tôi nữa, sau khi chắc ăn là nhóc của tôi không bị gì tôi hất tay hắn ra và nhìn hắn một cách lạnh lùng như thú dữ nhìn con mồi, tôi nói rõ từng tiếng:

- Chạy xe kiểu càng tới gần bùng binh càng rồ ga mạnh hơn để lủi vô người ta đó chứ kiểu gì? Nhìn cái mặt là biết đang xỉn rồi! Không làm chủ được tay lái còn lớn lối nữa hả? Cảm thấy thằng này chạy xe kỳ quá thì để nó kêu cảnh sát lại giải quyết dùm ông ha! Hài lòng không? Ông không coi em tui có có bị gì không mà còn kêu lại coi xe ông hả? Nực cười!

Trước sự hung hăng của tôi bổng nhiên tên đó đớ người ra và ú ớ. Tôi khoanh tay lại:

- Nè, thằng này đang chờ cảnh sát tới lấy công bằng lại cho ông đó! Trời ơi! Nhìn cái mặt đỏ ngầu kìa... vậy mà còn cố chạy cho dữ, ông mà đụng em tôi có chuyện gì hả, tui liều mạng với ông đó! Sao ông không nghĩ tới vợ con ông hả? Ông chạy kiểu đó nếu người bị đụng không phải là tôi mà là cây cột điện kế bên thì sao? Chết chắc! Đã vậy còn chỉ biết lo cái xe của mình? Ông là loại người gì vậy?

Chả biết lúc đó tôi có khùng hay không nữa, nhưng giữa đám đông tôi phải làm vậy để bớt... quê độ cho cú té vừa rồi. Mấy ông honda ôm và người đi đường thấy tôi làm dữ quá cũng bu lại hùa theo:

- Chắc xỉn quá không điều khiển được tay lái chứ gì, thay vì giảm ga lại quáng lên mà tăng ga chứ gì...

Tên đó bây giờ đứng tiu ngỉu dám hó hé một tiếng chết liền. Bị áp lực từ đám đông hắn cứ lóng nga lóng ngóng trông tới phát tội. Tôi mới hét lên một cái:

- Còn không biết dựng xe tui lên nữa hả?

Đám đông lại xôn xao:

- Dựng xe lên dùm người ta đi, lỗi của ông mà, coi chừng nó kêu công an đó!

Hắn sực tỉnh chạy tới dựng xe tôi lên như một cái máy. Xui ơi là xui, kiếng chiếu hậu bị bể nữa. Nãy giờ lo sửng cồ với hắn mà tôi không để ý nhóc đang nhìn tôi tròn xoe hai mắt! Ôi nhìn thấy nhóc bao nhiêu tức tối của tôi bổng nhiên bay hết.

Một tên đàn ông khác ăn mặc lịch sự không kém cưỡi con SH 150i màu lông chuột dừng lại và chạy tới hối hả, giọng ông ta hình như ba tàu lai hay sao đó:

- Có chuyện gì vậy? Mày có sao không?

Thì ra chắc là bạn của thằng cha kia, đi nhậu nhẹt về chung hay gì đó mà... tôi liếc hai tên bằng nửa con mắt nói giọng mỉa mai khinh khỉnh (hic hic, khi đụng chuyện hễ ai mà làm dữ với tui là tui điên lên như vậy đó):

- Có gì lạ đâu! Ăn nhậu cho ngập họng rồi không biết chạy xe lên lủi ẩu vô người ta rồi tính la làng lên kêu cảnh sát tới lấy công bằng dùm đó mà...

Một đám đàn ông, đàn bà sang trọng toàn đi tay ga cũng dừng lại nhốn nháo, một thằng bố láo nào đó lên tiếng:

- Kêu cảnh sát thì kêu chứ sợ gì!

Tôi táp hắn liền một hơi:

- Đúng rồi đó anh! Kêu liền dùm em đi! Ở đây ai ai cũng thấy chuyện nó xãy ra như thế nào hết á? Đụng người ta trước còn hung hăng nhào tới làm dữ nữa, lẽ ra phải quỳ lạy người ta mới phải...
- Mày...

Đám đông bắt đầu lên tiếng bênh vực tôi:

- Ỷ có tiền mà...

Người đàn ông giọng ba tàu sau khi dựng chiếc DyLan bị trầy sướt lên rồi nhào tới tôi... giở giọng ân cần:

- Em trai có sao không? Có bị trầy sướt chỗ nào không?

Ông ta còn vạch tay, vạch chân tui ra dòm ngó trông cũng khôn quá đi chứ! Trước thái độ đó tôi né ra và nói giọng hơi dịu xuống một chút:

- Coi thằng em tui nó có sao không kìa...

Hắn lại quay qua bóp tay, bóp chân của nhóc hỏi:

- Em có sao không? Có thấy đau chỗ nào không?

Nhóc lắc đầu không hiểu nó biết ổng nói gì không nữa, tôi mới nói:

- Nó người nước ngoài, nói tiếng Việt nó không hiểu đâu?

Nhóc lại nói:

- Tôi.. không... sao!

Cả đám lại phì cười, trong đó có tôi. Hì hì, giọng cu cậu nói tiếng Việt dễ thương ghê! Cái thằng phách lối hồi nãy trả treo một câu:

- Thấy tụi mình sang chắc muốn làm tiền chứ gì...

Tôi trợn mắt về nơi vừa phát ra tiếng nói đó, cái ông Ba Tàu nạt thằng kia một cái:

- Mày im coi, chị Ba tát vô mặt nó một cái!

Hắn im re, tôi tính chửi một lèo nữa cho cái bọn nhà giàu này ê mặt này thì cái ông Ba tàu cầm tay tôi ân cần:

- Em trai, cái này chỉ là tai nạn nhỏ thôi, không có ai bị sao hết là mừng rồi, thôi bạn anh chắc hơi quá chén không làm chủ được tay lái, xin lỗi em nha, bỏ qua đi!

Ừh, phải chi nói như ông này nghe còn lọt lỗ tai, nhưng mà tui hổng hiểu sao vẫn cứ hung hăng:

- Trời ơi! Hai thằng nghèo quá mà anh, hên sao được một thằng nhà giàu ẩu tả đụng vô nên phải làm tiền thôi chứ sao giờ anh..
- Thôi mà, thằng em kia của anh nó không biết chuyện, không lẽ em chấp dứt nó!
- Cái mặt già vậy mà hổng biết chuyện hả trời! Giàu gì mà kỳ vậy?

Khà khà khà... tên đứng trong kia chắc đang sôi gan lắm đây! Vậy mới hả dạ thằng Miu này, hắn hình như tính trả đủa thì bị ai đó ngắt nhéo hay gì mà chỉ "ây da!" một cái rồi im re, một giọng đàn bà nạt hắn: "Mày im coi!" làm tôi hả hê quá xá.

Nhóc bấy giờ thấy tôi còn sửng cồ nên mới đi tới cúi đầu với ông Ba Tàu một cái kèm theo một nụ cười thật tươi, nó kéo tay tôi lại xe ra hiệu... về. Tôi nói với theo đám đó:

- Tui không sao hết, kiếm ai chở ông xỉn kia đi, mắc công một hồi...
- Cám ơn em trai!
....

Tôi đẩy xe vô nhà thuốc ngay đường Bà Hom mua oxi già và bông gòn chuẩn bị lau cho nhóc. Ông người Hoa ấy chạy tới móc tiền ra định trả thì tui xua tay:

- Chú ơi! Nãy giờ con hơi hổn cho con xin lỗi, tại chú kia gây sự với con trước nên con tức! Còn tiền này chú để con trả, không có đáng bao nhiêu hết, nhưng con sợ người ta nói tụi con nghèo giả bộ lũi vô nhà thuốc để làm tiền...

Nghe tôi nói vậy, ông ta đớ người ra:

- Thôi mà em trai, đừng giận nữa.. em của chú nó..

Tôi nói một cách dứt khoát và rõ ràng:

- Dạ! Chú ơi! Ý con là vậy đó! Phải chi ai cũng như chú thì đâu có chuyện lớn gì xãy ra!

Ông ta cất tiền vô bóp, mỉm cười nhìn tôi. Tôi nói:

- Chú đem mấy cái băng keo cá nhân với chai thuốc rữa này ra cho bạn chú đi, đầu gối ổng rách te tua chắc đang đau đó! Tiền con đã nói để con trả là con trả.

[Còn tiếp]
__________
avatar
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 1265
Điểm : 1508
Chất lượng : 4
Join date : 09/12/2008

Chú nhóc Nhật - Page 2 Empty Re: Chú nhóc Nhật

Bài gửi by Admin on Thu Feb 04, 2010 9:07 pm


Mặc định Trả lời: Người bạn Nhật!
Sau khi đưa ông Ba tàu chai Oxi già tôi bắt nhóc Ken ngồi xuống băng ghế trước nhà thuốc để tôi... tự xử hắn luôn. Trùi ui nhìn mặt hắn như vậy mà nhát cáy. Ôxi già đỗ tới đâu hắn la oái oái tới đó giống như chú heo con bị cắt tiết vậy. Cũng hên là vết thương không có gì dữ lắm, một chút ngay đầu gối, cùi chỏ và... trên bắp tay, bắp chân. Hic hic lúc tôi vừa mới lau một cái qua đầu gối hắn thì ối giời ơi hắn hét lên và nhéo vào vai tôi một cái đau điếng:

- You kill me!

Sau đó hắn vừa nhăn mặt vừa cười giống như khỉ ấy, tôi đã tỏ ra rất ân cần và nhẹ tay để miếng bông gòn lướt rất nhẹ trên vết thương, nước oxi già chạm tới đâu sôi tới đó nhìn thích con mắt thiệt.. Úi cha! Hắn lại nắm cả đầu tui nữa, hic hic sao mà giống như cảnh đưa vợ đi đẻ mà tôi đã từng nghe người ta kể vậy nè. Cô bán thuốc hơi đứng tuổi chăm chú nhìn chúng tôi mỉm cười:

- Trời ơi! Anh hai gì đâu mà cưng em quá trời luôn ha!
- Dạ!
...

Về tới nhà, hú hồn hú vía là ba của nhóc và hai anh em kia của nó ăn tiệc chưa về tới. Chị Hiền đón chúng tôi tại nhà:

- Dữ hôn, đi đâu tới giờ này mới về? Ăn uống gì chưa?
- Dạ rồi!

Tôi che cho nhóc và hai chúng tôi rón rén đi lên nhanh lên lầu. Hic hic hắn cũng không quên đem theo cái bịch đom đóm tưởng chừng như bị bẹp dí theo. Thấy bịch đom đóm chị Hiền hỏi với theo:

- Chu cha, thời buổn này ở đâu mà còn mấy con ma trơi đó vậy?

Tôi trả lời nhanh:

- Dạ mấy chỗ um tùm ngoài ngoại ô trên đường siêu tốc đó chị...
- Hồi nhỏ chỉ cũng mê mấy con này lắm nè....

Sau đó hình như là một chuỗi các sự tích ngày xưa của chị mà chúng tôi chỉ còn nghe văng vẳng vì đã đóng cửa phòng lại rồi. Tôi kêu nhóc xả mùng xuống rồi thả mấy con đom đóm vô đó, wao thật là đẹp, những đóm sáng lập lòe di chuyển trong bóng tối giống như những vì sao trong đêm tối ngoài vũ trụ vậy. Lợi dụng bóng tôi tôi tính đè nó ra hung nữa nhưng mà... nhóc đã nhanh chân trốn đâu mất tiêu rồi. Chợt nhớ tới những dấu băng keo cá nhân dán trên người nhóc tôi bèn mở đèn lên và phát hiện tên nhóc đang chung tọt xuống sàn giường. Tôi mỉm cười vì cái tên... ham giỡn này! Sau khi lôi đầu cu cậu lên tôi... cởi phăng chiếc áo thun ngắn tay của hắn ra... hic hic ước chi hắn mặc quần ngắn thì chắc tôi cũng... hì hì rõ là đầu óc tôi luôn có ý đồ mà. Tôi ra hiệu hắn thay cái áo nào có tay dài, sau một hồi lục lọi hắn lấy ra một cái áo sơ mi và nhờ tôi mặc vào, à không tôi giật lấy và muốn tự hình mặc vào cho hắn ấy chứ... he he sau khi bẻ cổ áo xuống, canh hai bâu áo cho đều tôi nheo mắt kéo hắn vào sát vào và ra hiệu muốn được hôn hắn nữa, hic hic sao mà quanh quẩn tôi chỉ nghĩ ra được mấy trò này thôi nhỉ? Có kỳ lắm không ta? Nhưng quả thật là tôi ghiền đến phát điên lên được ấy, đã lâu lắm rồi đâu có hôn ai đâu chứ? Phải chi cho hắn ở bên tôi suốt ngày thì có lẽ tôi đã hôn hắn không bao giờ ngừng nghỉ vì cái mặt quá ưh là thiên thần đó.

Mà cái tên đó cũng ngộ chả biết nó đồng ý hay không nữa mà cứ lắc lắc cái đầu cười hoài. Chả phản ứng gì hết, tôi chồm tới thì hắn né ra... cũng cười chọc tức. Hic hic! Hôn đã thấy mồ tổ luôn bộ hắn không thấy vậy sao? Cứ cà dựt cà dựt bực mình muốn chết. Không thích thì phản đối mạnh lên... có đâu mà cà nhấp, cà nhấp như câu cá thế kia. Mãi suy nghĩ, càng nghĩ càng tức tôi bực bội gạt cẳng hất hắn té xuống giường chỉ chờ có thế tôi lấy tay ra đỡ và chéo chân qua gác lên khóa người hắn lại. Cũng cười! Nghĩ coi điên không chứ, tôi nhào tới và lại hôn hắn như một con thú dữ, tôi không nhắm mắt nữa, mà trừng trừng nhìn hắn, hắn lim dim và bắt đầu nhắm nghiền mắt. Nói chung là tôi chủ động trong "chiến trường hôn hít" ấy... Tôi nhớ mang máng mình có coi đâu đó trên mạng một số chiêu thức chỉ cách hôn lên tai và cả lên... vú nữa, tôi muốn nhân dịp này thử coi sao... (quả thật là chưa biết) ối giời ơi... vừa mới ngoạn cái tai và bắt đầu đưa cái lưỡi ra thì hắn đã xô tôi ra rồi, cụt hứng dễ sợ. Đồng thời lúc ấy dưới nhà hình như có tiếng gì đó lí nhí thì tôi thả ra và bắt đầu gài nút áo lại cho hắn.

Cửa phòng bật mở....

[Còn tiếp]
__________
I'm so lucky, lucky.. I'm so lovely, lovely... hí hí hí!
Sửa/Xóa bài gởi Trả lời với trích dẫn nội dung Đa Trích dẫn bài này Trả lời nhanh Thanks
avatar
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 1265
Điểm : 1508
Chất lượng : 4
Join date : 09/12/2008

Chú nhóc Nhật - Page 2 Empty Re: Chú nhóc Nhật

Bài gửi by Admin on Thu Feb 04, 2010 9:12 pm

Nhóc Kachi đang đứng nhìn chúng tôi. Má ơi, chả biết nó có thấy gì không nữa, tôi thật sơ suất khi chưa gài chốt cửa lại. KenShiRo thấy thằng em vào nên nó bèn nói cái gì đó bằng tiếng Nhật rồi chạy tới tắt công tắt đèn phòng rồi chỉ về phía những đóm sáng trong mùng. Nhóc KaChi reo lên thích thú nhào tới mùng. Tôi thở phào hy vọng thằng nhóc nhỏ này... không thấy gì mà chắc có thấy cũng không sao. Hú hồn, hú vía. Hic hic, vừa lếch xuống nhà thì tôi thấy... có cả é Nhi và chị Trang ở nhà dưới nữa. Chị Trang vừa thấy tôi đã la lên:

- Ý trời! Thằng Miu ở đâu chung ra vậy? Em dọn tới đây ở hồi nào vậy ta?
- Dạ đâu có! Em tới chơi với nhóc... KenShiRo!

Hic hic, cái bà giám đốc này lúc nào cũng nói chuyện tỉnh bơ, đùa giỡn mà cứ như thật vậy:

- Cha, lính của tui nhiệt tình ngoài sức tưởng tượng nha! Đừng nói với chị là em mê thằng nhóc đó nha! Nó chưa đủ tuổi nha em. Tù mọt gông đó!

Rồi bả quay qua ông Nhật ba nhóc KenShiRo nói:

- Thằng lính của em không khoái con gái! Nó thích thằng con trai giữa của anh rồi đó!

Má ơi! Ở đâu lòi ra mấy chuyện động trời như vậy nè trời. Bé Nhi sau khi trố mắt khi thấy tôi từ lên gác xuống rồi há hốc mồm khi nghe những phát biểu kinh thiên động địa chị Trang, Sau đó cô nàng ngó lơ không thèm nhìn mặt tôi luôn. Thiệt tình chả biết mấy người Nhật này hiểu tiếng Việt không chứ tôi là tôi chỉ ước có cái lỗ để chung xuống mà sống thôi. Cố gắng sống sượng tôi gãi đầu gỡ gạt:

- Trời ơi! Chị nghe ở đâu đồn đại mấy chuyện độc địa vậy chết em sao? Em đâu có... vậy đâu!

Cái bà sếp này thiệt tình bó chăn, bó chiếu với bả luôn. Mai đi làm chắc đội bô đi quá!

- Ai biết nè, chị nghe thằng Dũng, thằng Toàn lên lầu la lối um sùm đó! Ai kêu không chịu cưới vợ đi!

Quả thật lúc đó tôi không hề dám ngẫng đầu lên nhìn ba của nhóc luôn. Mãi tới khi ông ta tới vỗ vai tôi mỉm cười nói:

- Anh bạn này rất dễ thương và tốt bụng!

Tôi lúc đó mới lấy lại được một chút xíu tự tin và bớt ngượng ngùng. Trên lầu nhóc KenShiRo và Kachi đang giỡn ầm ầm...nhóc Kachi đang bụm cái gì đó lấp lóe trên tay còn nhóc KenShiRo thì mếu máo đuổi theo chắc là đang giành nhau mấy chú đom đóm đây mà.. chúng đuổi nhau quanh nhà rần rần, chí chóe. Tiếng chị Hiền làu bàu tạo nên thứ âm thanh thiệt là hổn tạp. Ba người chúng tôi cáo từ gia đình họ về vì cũng đã gần 10h tối rồi.

Cổng vừa đóng thì trên sân thượng nhóc KenShiRo vẫy tay kêu lớn tên tôi:

Bye bye! Mr Miu!

Tôi ngước đầu lên nhìn nó mỉm cười. Bé Nhi nói:

- Hai về trước đi! Chút anh Miu ở Út về sau:

Í trời, vụ án gì gì nữa đây! Giờ biết phải ăn nói sau với bé Nhi đây giờ... Lên xe tôi im re, bé Nhi nói như ra lệnh:

- E.. hèm, anh giỏi quá ha, đã quá hen! Được lắm! Anh dám giấu em bấy lâu nay! Chở em qua chị Khanh đi rồi xử tội anh sau!

Tôi biết bây giờ mình có nói gì cũng vô ích vì mình là kẻ có lỗi chính mà... thôi thì đành nghe theo lời bé Nhi như một cái máy!

[Còn tiếp]
avatar
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 1265
Điểm : 1508
Chất lượng : 4
Join date : 09/12/2008

Chú nhóc Nhật - Page 2 Empty Re: Chú nhóc Nhật

Bài gửi by Admin on Thu Feb 04, 2010 9:12 pm

Vừa đặt chân vô phòng Net nhà chị Khanh bé Nhi đã làm rần rần lên:

- Rồi giờ ba mặt một lời đó! Có chị Khanh ở đây luôn nè, anh nói đi! Anh có thích nó không?
- Cái gì mà bé Nhi bức xúc dữ vậy Miu? Nó nào? Thằng nhóc Nhật hả?

Bé Nhi xổ một tràng:

- Anh Miu chơi đâm sau lưng chiến sĩ chị Khanh ơi, công tình em sửa soạn để tối nay đi đám tiệc với nhóc Nhật, ai dè thằng anh quỷ của nó cứ... tò mò theo em hoài thiệt là khó xử ghê. Trong khi đó anh Miu âm thầm tới nhà nó chơi mà không nói em một tiếng. Vậy mà nói là sẽ... giúp em. Nay em còn biết thêm thì ra là do ai kia có... tình ý gì đó với ai đó. Hèn chi!

Chị Khanh cười mím chi, giả bộ ghẹo tôi:

- Miu? Sao em chơi kỳ vậy? Để bé Nhi bị hố...

Tôi lúc này mới phân trần:

- Trời ơi! Em đâu có biết nó không đi đâu, chị Hiền rũ em tới đó chơi thôi hà, không ngờ... nó... cũng có ở nhà chứ bộ!
- Hông ngờ cái con khỉ? Giờ anh nói đi! Anh có thích nó không?

Chị Khanh nhại lại giọng bé Nhi, dù rằng chỉ đã đi guốc trong bụng Miu từ lâu:

- Miu có thích nhóc Nhật không?

Trời ơi, biết trả lời sao bây giờ nhỉ? Nhìn cái cười của chị Khanh kìa, nhột không thể tả.

- Ừh thì... có! Mà cũng chỉ là như đứa em thôi hà, cưng cưng hơn chút xíu xìu xiu thui....

Tôi chu mỏ kéo dài chữ "xíu" cho bé Nhi biết là rất nhỏ, rất mong manh. Bé Nhi nói:

- Hết người thích hay sao mà anh đi thích nó chứ? Ông nội này... con gái hằng hà không thích, đi thích đụng hàng với em, cái gì nhường được chứ cái này em không có nhường đâu! Giờ tính sao giờ hả chị Khanh?

Cũng hên bé Nhi giao du với giới người mẫu, ca sĩ nhiều nên mấy cái chuyện này nó không có kỳ thị cho lắm. Tôi gãi đầu:

- Thì Nhi thích nó thì thích, anh có giành đâu mà đòi nhường, nhảm nhí!
- Nhưng mà em không thích vậy! Khó xử lắm!
- Chứ giờ muốn sao hả cô bé! Anh thích thì anh để trong lòng, có dám làm gì nó đâu!

Tự nhiên nói mấy chữ "có dám làm gì đâu" sao nghe nhột nhột trong lòng. Chị Khanh bắt đầu ồn tồn nói:

- Trong tình cảm mà bé Nhi, đâu ai có thể điều khiển được trái tim, anh Miu cũng đâu có thoải mái hay vui vẻ gì khi thích nó đâu! Còn Miu chắc biết sau này nên làm gì rồi mà phải không? Loại tình cảm này của em trước sau gì cũng không có kết quả tốt đẹp đâu!

Tôi cúi đầu im re còn bé Nhi thì bẹo vô hai má của tôi kéo ra:

- Chùi ui, tội anh Miu quá, em thương anh Miu quá hà... để em kiếm đứa khác làm mai cho anh nha! Thích con gái đi cha ơi, thích con trai khổ lắm!

Trong lúc tôi đang vò đầu bức tóc thì chị Khanh lại tiếp tục cười nói:

- Miu tính bỏ nhóc Tân cho ai hả?
- Hả anh Miu thích thằng nhóc Tân hả? Hèn chi! Anh cũng quỷ lắm nha!

Thôi thì chỉ còn biết le lưỡi cười và chấp nhận như thế thôi! Bé Nhi thọc lét tôi:

- Anh đó nha, hồi đó lúc đi làm em đã nghi anh có vấn đề với nó mà chối em nha!
- Mệt quá!

Tôi không biết bây giờ tình cảm của mình như thế nào nữa? Thích ai hơn ta? Lúc ấy điện thoại tôi có tin nhắn của nhóc KenShiRo...

Chỉ vỏn vẹn ba chữ: "Thanks, sweet dream" của nhóc thôi nhưng tôi vẫn thấy thật ngọt ngào và ấm áp. Bé Nhi nhanh tay chộp điện thoại rồi lườm tôi một cái dài cả cây số:

- Để em kiếm nhỏ nào làm mai cho anh Miu để anh thoát khỏi cái kiếp hồn bướm thân sâu nha!
- Í ẹ.. giỡn hoài. Anh không phải... vậy!

Chị Khanh mới nói vào thêm:

- Bé Nhi cũng muốn tốt cho em thôi mà...
- Nhưng mà... em không thích! Mệt quá, em tự biết mình phải làm gì mà... chị với bé Nhi khỏi lo!
- Không có nhưng nhị gì hết, cách tốt nhất để quên một người là tìm một người khác khỏa lấp vào.. anh Miu cứ để mọi việc cho em lo liệu.

Tôi trề môi nhìn bé Nhi. Trời ạh, biết giải thích với hai người này thế nào nhỉ?

- Thôi khỏi, tưởng tốt lành muốn giúp tui lắm thì ra chỉ là do sợ tui giựt nhóc iu của nó mà thôi. Anh đâu có... ghiền nó dữ dằn lắm đâu mà phải cần có ai đó thế vào. Không cần đâu!

Chị Khanh nói thêm, mỗi lời nói giống như một ca nước lạnh tạt vào mặt tôi vậy:

- Vậy là cuối tuần sau... bé Nhi sẽ tới đó dạy một mình thôi, em không được đi đó. Em phải tránh mặt nhóc Ken nha. Không liên lạc với nó dưới mọi hình thức nhé!

Tôi buồn rầu trả lời:

- Ừh biết rồi!

Bé Nhi nhéo hông tôi một cái:

- "Ừh" gì sao íu xìu còn mặt thì một đống vậy cha! Vui lên coi!

Ừh mà có lẽ cũng nên thế, phải rồi, nhiêu đó kỉ niệm của tôi với nhóc cũng là đã vượt quá mức mong đợi rồi. Có lẽ ngày mai tôi sẽ không cần nhóc nữa...

Ngày mai em đi - Lê Hiếu!

Ngày mai anh không còn em nữa, không cho ai là tất cả
Để nỗi cô đơn theo anh đến một miền trời xa
Để nhắc cho anh biết bao ngày hạnh phúc êm đềm
Nhắc cho anh luôn còn một trái tim yêu em.

Ngày xưa cho nhau tình yêu đó, em mong em là tất cả.
Và muốn anh luôn bên em không bao giờ lìa xa
Mộng ước ngây ngô lúc ban đầu nay đã xa rồi, tiễn đưa em về một tình yêu mới

Vừa buồn bã hát ngêu ngao tôi vừa chạy xe một mạch về quận 6 ngủ lại. Hy vọng mọi chuyện sẽ dễ dàng trôi qua. Thú thật trong đầu tôi lúc ấy cứ nghĩ là với tính khí của bé Nhi thì sau khi "cua" được nhóc Ken một thời gian cô nàng sẽ chán chê cho mà coi. Tôi sẽ chờ đợi tới lúc đó rồi... tính tiếp. Với lại hổng chừng thằng anh Nari của nhóc sẽ... đốn ngã bé Nhi thì sao chứ?

Và khi chỉ có một mình thì tôi mới bắt đầu cảm thấy... rát rát nơi chân tay. Hóa ra trận té xe lúc nãy tới bây giờ mới làm tôi nhớ lại và đau... hu hu hu.

Suốt tuần sau đó tôi giữ im lặng hoàn toàn với nhóc mặc dù nó đều gửi tin nhắn kể chuyện cho tôi nghe mỗi ngày. Tôi cũng tránh mặt không gặp chị Khanh với bé Nhi thường nữa. Gặp lại họ chỉ khiến tôi nhớ nhóc nhiều hơn mà thôi. Tôi lầm lũi như một cái xác không hồn vậy cho đến thứ bảy cuối, ngày mà tôi biết bé Nhi sẽ qua bên nhà nó dạy vi tính thì nỗi buồn không hiểu vì sao lại càng được nhân lên nhiều lần. Tôi nhớ khuôn mặt, ánh mắt, nụ cười của nhóc quá, không có tôi nhóc vẫn sẽ cười với bé Nhi, vẫn sẽ vui vẻ với mọi người vì... nhóc của tôi vốn dĩ là vậy mà. Một cảm giác, hờn giận, ghen tức cứ trào ra rồi ứ nơi cổ họng ấy.

Chị Khanh với bé Nhi cũng biết tôi tránh mặt họ hay sao mà cũng rất hạn chế tìm tôi. Lâu lâu chị Khanh hỏi thăm dăm điều bốn chuyện hoặc kể lể về... ghệ của chỉ, còn bé Nhi gặp tôi vì công việc rồi sẳn tiện nói gần nói xa chọc tôi vào câu. Còn nhóc khi thì khoe tối nay sẽ đi tiệc với gia đình ở chỗ này, chỗ nọ, mẹ nhóc sắp sang Việt Nam, rồi cả chuyện sáng hôm sau thức dậy lũ đom đóm tự nhiên biến mất cứ như là phép màu, nhóc còn rủ tôi chở thêm nhóc Kachi đi bắt đom đóm nữa... những tin nhắn ấy tôi đều không trả lời lại. Nó vừa làm tôi vui vừa làm tôi buồn vô hạn.

Chiều thứ bảy này nhóc chưa biết tôi sẽ không qua nên nhắn tin là đã mua trà sữa sẳn chờ tôi... điều ấy làm lòng tôi đau như cắt trên suốt đoạn đường về quê. Ngày mai hy vọng sẽ được vào nghe bé Nhi kể lại buổi dạy đó như thế nào. Chắc là vui lắm!


[Còn tiếp]
__________
avatar
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 1265
Điểm : 1508
Chất lượng : 4
Join date : 09/12/2008

Chú nhóc Nhật - Page 2 Empty Re: Chú nhóc Nhật

Bài gửi by Admin on Thu Feb 04, 2010 9:13 pm

Vừa về tới nhà thì tôi thấy điện thoại của mình có 7 cuộc gọi nhỡ và 1 tin nhắn của nhóc. Thật là khó chịu. Tôi nhắm mắt xóa luôn cái tin nhắn đó và bắt đầu điện thoại rủ con An, con Liễu đi nhậu cho... quên hết cái sự đời. Không biết lý giải sao cho hành động đó của mình nữa. Hy vọng sáng mai vô chỗ làm bé Nhi sẽ kể cho tôi nghe... chuyện gì đã xãy ra. Ngồi nhậu với mấy đứa bạn mà đầu óc tôi cứ gửi ở đâu đâu tận khu Phú Mỹ Hưng.

Sáng hôm sau vừa mới bước chân vô công ty bé Nhi đã líu lo... chọc tức tôi:

- Trời ơi! Hôm qua đi chơi vui quá anh Miu ơi! Học xong thì cả đám đi ăn gà rán ở KFC và mua sắm ở CoopMart nữa. Nhóc Ken tỏ vẻ vui lắm, em đã nắm được tay nó, bẹo má nó nữa nè!

Chài, mới có nắm tay mà đã nổ? Không lẽ mình nói mình đã từng hôn nhóc rồi luôn hay sao chứ hả? Nhưng mình nhớ là trong tin nhắn nhóc có nói đã mua trà sữa mà ta? Tôi hỏi Nhi:

- Thế có uống trà sữa của nhóc Ken không?
- Không! Ủa nhưng mà sao anh hỏi vậy? Bộ còn liên lạc với nó hả?
- Xì... Ai mà thèm liên lạc chứ! Tại anh biết hình như nó thích trà sữa...
- Vậy sao? Cuối tuần này em sẽ dẫn nó đi tới tiệm Hoa Hướng Dương mới mở... mà bực cái thằng anh nó ghê, cứ tò tò nhìn em hoài! Hay là anh kua thằng anh nó đi!
- Êh! Cô nương, bớt giỡn, câu vậy cũng nói được hả? Sao cô nương không chịu thằng anh nó đi mà kêu anh!
- Thôi cho em xin, thằng anh nó cái mặt giống Nhật ghê, xấu hoắc hà!
- Xấu mới tống qua cho anh, tốt ghê!

Thiệt tình mỗi lần nói chuyện với bé Nhi tôi lại nhớ nhóc khủng khiếp, nhưng đã nói là phen này phải bỏ mà... Chị Khanh gặp lại tôi cười:

- Sao rồi Miu, quên được nhóc chưa sao thấy mặt em đăm chiêu quá vậy?

Tôi khổ sở tâm sự:

- Chỉ nghĩ coi có được không? Dù sao cũng ít nhiều có kỉ niệm, nhưng mà đừng lo chị ơi, được hay không em cũng sẽ cố gắng mà...
- Có cần chị giúp không?
- Giúp sao ạh? Đừng làm mai em cho người khác là được...
- Làm nó ghét em được không?
- Là sao?
- Là chị sẽ làm cho nhóc đó ghét em đó!

Ủa? Chị Khanh nói vậy là sao mình chưa hiểu lắm nhỉ? Mà kệ, làm cho nhóc ấy ghét mình cũng được nữa, chỉ một mình mình thương nhóc là đủ rồi, có lẽ như vậy sẽ tốt hơn. Mà... mà tôi chỉ nghĩ cho quá thôi chứ nhóc đã biết chuyện gì đâu! Nó còn quá nhỏ để nhận ra chuyện đó.

- Nhưng mà chị làm gì?
- Thì chị có cách của chị! Không nói cho em nghe được!
- Dạ, tùy chị thôi ạh! Miễn sao tốt cho nhóc và cho bé Nhi thì không thành vấn đề với em đâu!
- Ừh, nghe bé Nhi kể chuyện hôm qua chưa?
- Dạ rùi, đi chơi, nắm tay, nựng má...
- Không! Ý chị nói là... tâm trạng của nhóc Ken đó!
- Tâm trạng nó thì vui hớn hở, em biết mà, con nít nào chả thế! Chán!
- Hì hì, tội em quá! Bé Nhi nói vậy hả? Không phải đâu! Em biết sao không, hôm qua không có em đi dạy, mặt nhóc Ken buồn thiu hà, nó có điện thoại kiếm em nữa phải không? Nó không chịu học, nên cuối cùng bé Nhi mới dẫn nó đi chơi cho đỡ buồn đó. Xem ra nó rất mến em đó nha, chị nghĩ chắc là giữa em với nó không có đơn giản đâu! Sao kể chị nghe đi!

Trời, nhóc có buồn vì mình không đến sao? Lời nói của chị Khanh khác nào cơn mưa vô tư đang cùng mây đen kéo đến tưới mát lên trái tim muốn đang muốn khô héo của tôi chứ. Tôi thấy lòng mình cũng nhẹ nhõm vui vui nên... đành thú nhận một chút sự thật cho chị Khanh nghe về những cuộc đi chơi lén lút, vụng trộm với nhóc. Thôi thì vậy cũng là đã quá đủ. Rồi tôi quên bẵng cuộc nói chuyện đó với chị Khanh luôn chỉ nhớ là hôm sau đi làm bé Nhi nhìn tôi cười có vẻ gian gian và suốt cả tuần đó tôi không hề nhận được bất cứ tín hiệu nào từ nhóc cả. Chỉ muốn thốt lên rằng nhớ điên lên đi được.

Thứ bảy lại về, chưa bao giờ thứ bảy mang cho tôi nhiều nổi buồn đến thế, trong khi bé Nhi tíu tít vì sắp được gặp nhóc thì tôi lại cảm thấy ghen tỵ hay sao mà làm việc gì cũng chả tập trung cho được. Hình ảnh nhóc cứ lởn vởn đâu đó hành hạ đầu óc của tôi suốt ngày hôm đó. Khi bé Nhi vừa xách xe ra khỏi sân mà tôi đoán là đang thẳng hướng tiến về quận 7 thì tôi cũng... xách xe chạy theo sau luôn như một cái máy. Thằng Trung chạy theo kéo yên xe tôi lại:

- Êh, chơi gì kỳ vậy mậy? Chưa hết giờ làm mà trốn đi đâu hả?
- Tao đi sửa máy cho khách, chút xíu về, buông xe tao ra thằng quỷ!
- Không! Tao không tin, cũng gần hết giờ rồi, chờ về đi hãy chạy qua đó sửa luôn!
- Nhưng mà tao đang gấp!
- Gấp thì chút nhậu với tao nha! Được không?
- Mịa pòa, xích ra... nhậu thì nhậu!

Tôi vù chạy theo khi thấy thằng Trung bắt đầu nới tay ra, nó vọng theo:

- Nhớ nha, tao chờ mày đó! Cho tao leo cây là mai đi làm tao thẻo mày đó!
avatar
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 1265
Điểm : 1508
Chất lượng : 4
Join date : 09/12/2008

Chú nhóc Nhật - Page 2 Empty Re: Chú nhóc Nhật

Bài gửi by Admin on Thu Feb 04, 2010 9:14 pm

Cũng hên là bé Nhi không chạy nhanh lắm nên chẳng mấy chốc tôi đã có thể thấy cô bé lượn lờ phía đằng trước của mình. Tôi không hiểu mình đang làm gì nữa, ừ thì mà tôi có làm gì đâu chứ? Chỉ là chạy theo sau bé Nhi và sẽ lẳng lặng nhìn nhóc Ken một cái cho đỡ nhớ rồi về thôi chứ có sao đâu? Tôi đâu có liên lạc gì với nhóc đâu chứ, vậy là tôi không có vi phạm lời hứa với bé Nhi và chị Khanh. Đúng là con gái chạy xe có khác, tôi chạy chậm bé Nhi còn chạy chậm hơn nữa... có mấy tên con trai thấy cô bé xinh đẹp cứ dập dìu tấp vào nhá đèn xin nhan làm quen, cô bé ngẫng cao đầu đầy kiêu hãnh, mái tóc râu bắp của cô phất phơ trong gió thật là đẹp. Ui chài, nếu tôi không phải là tôi thì chắc cũng đã đề pa lên phía trước... tán tỉnh cô nhóc rùi.

Tôi nấp ngay góc hẻm từ xa, khi bé Nhi chậm rãi dừng xe và nhấn chuông nhà nhóc. Giàn hoa tigon, bờ tường đầy rêu xanh vẫn còn đó mà sao nhóc chẳng thấy đâu nhỉ? Tiếng chó sủa, tiếng kẻo kẹt của cánh cửa sắt nghe thật chói tay. Ôi lại chúa tôi, nhóc Ken của tôi kìa, hắn còn vận nguyên cái áo sơ mi trắng đồng phục của trường có cái càravat giả phía và cái quần sọt màu xanh biển nhìn teen ơi là teen. Tôi ghé đầu mình sát vào tường, nín thở như sợ nhóc và bé Nhi sẽ nghe thấy.

Trời ạh, bé Nhi đang bẹo má nhóc kìa, cô nàng hình như còn kê cái lỗ mũi vô sát mũi nhóc nữa thì phải... mắt mũi tôi cay xè, máu cứ rần rần kéo đến cổ họng nghẹn ngào. Ôi tôi đang thế nào thế này... tay bấu mạnh và đấm vào tường một cái ình. Hình như nhóc né được (hú vía), nhóc chạy ra phía trước đường nhìn quanh quẩn (hy vọng là đang tìm kiếm tôi). Tôi ép mình sát vào tường hơn nữa. Tôi nghe nó nói tiếng Nhật gì đó còn bé Nhi thì nhún vai lắc đầu. Kachi và Nari cũng bước ra. Nhìn mặt Nari đang hớn hở khi thấy bé Nhi kìa, cậu ga lăng nhào tới xông xáo dẫn xe bé Nhi vào nhà. Nhóc Ken vẫn còn đứng chần chừ ở ngoài, tôi thấy lòng mình bắt đầu đau như cắt. Có lẽ nhóc đang tìm tôi. Tôi tin chắc là vậy mà.

KaChi nói gì đó và lay cánh tay Ken nhưng mà cậu chẳng buồn chú ý, ánh mắt ấy sao mà buồn thế? Hay là do tôi đang tưởng tượng. Bé Nhi vẫn còn đang đứng đấy nhìn nhóc Ken. Có lẽ cô nàng cũng đọc được những suy nghĩ trong đầu nhóc. Ken quay bé Nhi và ra hiệu điều gì đó. Bé Nhi lại nhún vai, từ xa tôi thấy Ken chụp cái điện thoại "HP hàng độc" của bé Nhi và nói điều gì đó. Nhi có vẻ hơi luống cuống...

Oái... điện thoại tôi reo lên! Số của bé Nhi? Vậy là nhóc đang điện cho tôi! Cũng hên là tôi để chế độ rung, tôi không bắt máy và tiếp tục theo dõi... lúc ấy Nari đã dẫn xe xong, tôi nhìn thấy Nhi ra hiệu gì đó mà thằng anh hai của nhóc giật lại cái điện thoại từ tay nhóc và... tắt máy. Tôi thấy Ken nhảy theo, lớn tiếng, hai anh em họ giành giật cái điện thoại cho đến khi tất cả khuất vào trong nhà. Vậy là sao nhỉ? Sao Ken lại nhờ điện thoại bé Nhi mà không dùng điện thoại của cậu ấy gọi cho mình? Tại sao Nari lại cản không cho Ken điện cho tôi nữa? Ôi chuyện gì đang xãy ra thế này? Hay là...!!! Tôi lấy máy mình ra và điện cho nhóc, đáp lại chỉ là tiếng ò í e báo hiệu "Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau..." Chuyện gì đang xãy ra thế nhỉ?

- Ủa Miu? Em đi đâu đây?

Úi trời ơi, mãi mê nhìn về đằng nhà nhóc mà chị Hiền xuất hiện lúc nào tôi cũng chả hay. Chị đang xách cái giỏ nhìn tôi trân trối, còn tôi thì thiếu điều té bật gọng xuống xe giống như một thằng ăn trộm bị bắt quả tang tại trận. Tôi gãy đầu đưa tay lên miệng ra hiệu chị nói nhỏ:

- Suỵt, dạ em đi sửa máy cho khách sẳn tiện gần ở đây nên ghé ngang...
- Vậy sao không vô nhà đi còn đứng đây làm gì?
- Dạ, chút em còn đi nữa... à mà chị ơi! Em nói nhỏ nè, em ghé đây chị đừng nói lại ai nghe nha.
- Ừh! Mà có chuyện gì hả? Sau tuần trước không thấy ghé chơi? Làm nhóc Ken mua sẳn hai ly trà sữa, không có em nó cho chị hết hai ly luôn đó! Cả tuần nay thấy nó buồn hiu...
- Có chuyện gì xãy ra không chị? Sao điện thoại của nhóc em điện không được?

Chị Hiền, suy nghĩ điều gì đó rất nhanh rồi như chợt nhớ ra một phát hiện quan trọng lắm hay sao mà chị vỗ tay cái chát:

- Thôi chị nhớ rồi, thứ bảy tuần trước nhóc điện thoại cho em mấy lần không được đúng không? Hôm đó sau khi bé Nhi dạy xong Nari lấy điện thoại của thằng Ken hình như đổi sim, đổi điện thoại cho Ken luôn hay gì đó thì phải. Nhắc mới nhớ một chi tiết lạ nữa là hả số của em trong máy chị ai xóa mất tiêu luôn làm hôm bữa nhóc có hỏi mà chị cũng chẳng tìm ra.
- Sao kỳ vậy chị? Hay là.. Nari không muốn nhóc liên hệ với em nữa? Chắc do lần trước em dẫn nhóc đi chơi xa..

Chị Hiền nghe tôi rầu rĩ nói bèn phẩy tay:

- Làm gì có! Chuyện em với nó đi chơi đâu có ai biết. Thằng Nari bản tính không biết giống ai mà kỳ cục, khó chịu lắm, hồi đó nhóc Ken hay chơi với mấy đứa nhỏ bán vé số, vé dò gần đây nè, nó ra đuổi hết mấy đứa kia rồi la cho nhóc Ken một chập, nhốt thằng nhỏ trong nhà làm nhóc buồn mấy ngày luôn. Mấy đứa nhỏ kia cũng kéo tới trước cổng chờ mấy hôm thằng Nari cho chó ra sủa làm tụi nhỏ chạy tan tát. Ba nó đâu có kỳ khôi vậy đâu! Chắc do giống con mẹ nó! Tính tình dị hợm.

Nghe chị Hiền nói và tự chửi một hồi khiến tôi bất giác mỉm cười:

- Bộ mẹ nó...
- Chị nghĩ chắc vậy thôi, nghe nói bả sắp qua Việt Nam rồi, chị chưa thấy bả bao giờ!
- Trời chưa thấy mà chị đã nói xấu người ta. Mà sao anh của nó ngộ quá chị hen!
- Ừh... hay là em cho chị số điện thoại lại đi. Có tin tức gì mới chị liên lạc với em!
- Dạ! Em cảm ơn chị, nhưng mà nhớ là chuyện này bí mật giữa ba chị em tụi mình nha chị!
- Ừh, Biết rồi mày làm như tao là con nít! Thôi chị vô nấu cơm àh!
- Dạ em chào chị!
- Thấy mày hiền ghê, để lần sau về quê tao kiếm đứa nào ở xóm đẹp gái tao mần mai cho!

Tôi lại le lưỡi:

- Í trời, thôi chị ơi, em chưa nghĩ tới chuyện đó!

Chị gạt phắt:

- Gì mà chưa nghĩ tới? Lớn tuổi rồi, đừng để ế như tao nha, khổ lắm. Cứ thui thủi một mình! Hay là đã có ghệ rồi?

Mừng như bắt được vàng tôi gật đầu lia lịa, bà này cái miệng tía lia bình bồng, thiệt tình hỏi nhiều câu làm tôi khó xử ghê chỉ biết cúi đầu dạ một cái rồi lên xe vọt về quê.
avatar
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 1265
Điểm : 1508
Chất lượng : 4
Join date : 09/12/2008

Chú nhóc Nhật - Page 2 Empty Re: Chú nhóc Nhật

Bài gửi by Admin on Thu Feb 04, 2010 9:14 pm

Tối đó tôi điện thoại cho chị Khanh...

- Chị Khanh hả? Hình như thằng Nari có cấm nhóc Ken liên lạc với em thì phải?
- Sao em biết?
- Nói vậy là chị cũng biết hả?
- Ừh!
- "Ừh" là sao hả chị? Bộ...
- Vậy là tốt cho em với nó mà... bộ em muốn nó giống như em sao?
...
- Dạ đâu có! Sao chị nói vậy?
- Nếu không có thì em cứ biết vậy đi!
...
- Nhưng mà...
- Nhưng với nhị gì. Bé Nhi đã lên tiếng với Nari là quản lý chặt nhóc Ken lại rồi.
- Nhưng mà em thấy nhóc buồn thì thật là tội! Nó còn nhỏ mà chị...
- Nó còn nhỏ thì nó sẽ quên nhanh thôi. Mà sao em biết nó buồn?
- Cần gì biết em cũng tự cảm nhận được vậy!
- Hay quá ha, làm như có thần giao cách cảm vậy! Túm lại từ nay em chỉ biết "kình ngư vui thú kình ngư, tém tôm lại cứ vui bề tép tôm" nha!
- Cái bà này bày đặt nói văn thơ nữa!

Ôi trời ơi không biết nên vui hay buồn cho cái chuyện này nữa. Tôi chán ngán vứt cái điện thoại một bên mà nằm suy nghĩ miên man về cuộc sống, tương lai của mình. Tôi tự hỏi cái thứ tình cảm mà tôi đang dành cho nhóc là cái gì? Tình bạn? Tình anh em? Tình đồng loại? Hay là một thứ tình cảm gì đó đáng sợ? Điện thoại tôi lại reo lên... wao? Có lẽ nào chị Hiền gọi?

- Thằng khốn nạn? Mày đang ở đâu?

Oái chết! Tiếng của thằng Trung nhỏ. Sao nó xài số máy lạ thế nhỉ? Thôi rồi, tôi quên cái hẹn với nó ở quán Bình rồi!

- Mày hả? Tao... về quê mất rồi! Xin lỗi nha, hẹn mày dịp khác vậy!
- Không có xin lỗi gì hết! Ở nhà chờ đi. Một tiếng sau tao chạy xuống nhà mày!
- Khùng hả? Xa lắc! Rồi sao về thằng quỷ!
- Ừh, tao khùng rồi! He he he! Hôm nay vợ tao về nhà má nó rồi, phải xả giàng một bữa chứ! Xuống dưới dẫn tao đi uống bia ôm nha con!
- Mệt!

Bốn mươi phút sau thằng Trung đã xuất hiện trước nhà tôi trong cái áo thun Lacoste màu xanh đọt chuối và cái quần sọt. Da nó trắng bóc nên mặt đồ nào trong cũng bảnh cả. Hic hic! Sao mà giống nhóc của tôi thế!
Tôi thay đồ bước ra nhìn nó:

- Mịa pòa, về quê tao chơi mà mặc quần đùi là sao hả mậy?
- Kệ!
- Bất lịch sự!
- Dẫn tao đi nhậu mày!
- Ủa mày đi có một mình hả?
- Ừh! Bữa nay tao ngủ với mày, cho mày dê tao thoải mái!
- Thằng này mất dạy! Ai thèm sê mày chứ!

Nó cười, cái thằng quỷ làm chung này ăn với chả nói. Không hiểu sao nó giỡn cở nào thì giỡn chả bao giờ tôi bực mình cả. Sau khi leo lên xe cho nó chở nó còn bày đặt bắt tui ôm nó thật chặt nữa chứ. Thấy gúm! Oh! Bạn nào có nghĩ thằng này có chút xíu vấn đề gì về giới tính thì tôi xin lấy mạng mình ra mà bảo đảm một điều là không hề. Hic hic. Nó đang đùa với tôi đấy vì tôi nghĩ nó biết tôi là "như thế nào" với lại bạn bè của nó chắc "như vậy cũng không ít" nên nó chả bao giờ kỳ thị cả. Còn việc mê gái của nó thì khỏi nói ra ai cũng biết. Còn có ý đó với con trai thì... không bao giờ. Tôi làm chung, chơi chung với nó thì tôi tin chắc là mình rõ với nó hơn ai hết. Hì hì hì (Sao lại biện minh cho nó thế nhỉ?) Vừa bắt tôi ôm eo nó thật sát thằng khốn đó vừa nói:

- Đâu! Gái gú, hàng họ gì đâu rủ ra đi mày!

Hic hic, con Trân thì đã đi làm ở thành phố nên chiến hữu của tôi chỉ còn hai đứa là con Tép (tên ở nhà của con An) và con Liễu thôi. Một đứa mới có chồng một đứa mới... bỏ chồng. Tiếng con Liễu bên đầu dây kia thật chát chúa.

- Miu hả? Điện thoại đúng lúc lắm con! Chạy vô nhà Út Kiều liền, đang có độ, mọi người vừa mới nhắc mày kìa. Con Tép cũng đang có ở đây!
- Trời.. nhưng mà có bạn tao ở thành phố về, tính rũ bây đi ăn lẩu...
- Thằng chó! Màu mè quá, dẫn bạn mày vô đây luôn đi! Muốn ăn mấy cái lẩu... nhanh mày! Trễ là bị phạt

Xin lỗi mọi người nhưng mà tụi bạn tôi là thế đó, nói chuyện rất tự nhiên thoải mái và hay chiêm mấy từ tục tỉu vô lắm!

- Nhưng mà tao...

Giọng con Liễu hơi nhè lè rồi, tôi mà trốn thì khi gặp lại tụi nó chắc có nước chết chứ không sống nổi trước những lời đay nghiến đầy nanh thép! Thằng Trung hỏi:

- Sao vụ gì?
- Ờ.. bạn tao nó rũ vô nhà nó nhậu!
- Vậy thì đã... tao thích nhậu với mấy gia đình ở quê lắm!
- Nhưng mà...
- Nhưng gì mà nhưng, chỉ đường tao chạy coi! Ghé chợ mua thùng Tiger vô là được chứ gì! Tiền bạc tao lo cho!
- Ý tao không phải vậy! Mà là...

Thằng Trung bắt đầu bực mình:

- Móa! Cái thằng Pede này! Có cái gì mày nói đại đi! Úp úp mở mở như con gái đó! Hay là mày tới tháng rồi nhậu không được!

Trời cái thằng này, ăn với nói:

- Pede cái đầu mày áh!

Vừa nói tôi vừa... "bóp vô đó" của nó một cái thiệt mạnh cho bỏ ghét! Tức làm vậy thôi chứ không phải... có ý đồ gì đâu nhé. Tại thằng khốn đó cũng hay làm thế với tôi. Nó khoái chí cười hắc hắc:

- Khoái rồi, khoái rồi, lợi dụng dê tao hả mậy?
- Mẹ, tao ngại vì trong đó phức tạp lắm! Tao sợ!
- Xời! Cuộc sống này có gì mà phức tạp hơn tao nữa chứ! Đi đại mày!

Thật ra mà nói tôi ngại là vì nhà Út Kiều xóm tôi có hai anh em: một trai, một gái. Bả thì là Omo suốt ngày đánh đề đỏ đen với mấy bà "giống như vậy", còn chú Tùng thì hic hic dẫn đám con trai về hát nhạc sống, đánh bài suốt. Và anh em họ có một điểm chung là tổ chức tiệc tùng nhậu nhẹt hầu như quanh năm với đủ mọi lý do. Do có tiền Việt Kiều bên nước ngoài gửi về mà! Tôi sợ thằng Trung nó nghĩ này nọ về tôi, về cuộc sống xung quanh tôi một cách không hay ho cho lắm!

Sau khi nghe tôi giãy bày nó cười phì:

- Tưởng chuyện gì! Mày pede thì chịu Pede đi bày đặt làm sang, phân biệt với người khác hả mậy? Bạn bè tao như vậy thiếu cha gì...
- Mà tao sợ...
- Cóc sợ con khỉ gì hết, tao không sợ mắc gì mày sợ?
- Tao sợ cho mày..
- Bộ mày thương tao hay sao mà sợ cho tao?
- Nhảm... đi thì đi mày! Chết thì kệ pà mày!
avatar
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 1265
Điểm : 1508
Chất lượng : 4
Join date : 09/12/2008

Chú nhóc Nhật - Page 2 Empty Re: Chú nhóc Nhật

Bài gửi by Admin on Thu Feb 04, 2010 9:15 pm

Thằng Trung vừa xuất hiện thì sáng cả buổi tiệc. Út Kiều vừa thấy tôi đã chụp lấy tay quay vòng quanh điệu rumba hay tango gì đó trong tiếng nhạc dập dìu:

- Chào đồng ý chí Miu xuất hiện đi bà con ơi! Thằng này coi vậy mà giỏi ghê nha, dẫn bạn ở đâu mà đẹp trai bá chấy bồ chét về vậy mậy?

Hic hic, tôi chưa có ly nào nhưng mặt cũng đã đỏ ửng. Chú Tùng nhìn thằng Trung không chớp mắt, và nhào tới bắt nó làm ngay một ly. Ổng hỏi thẳng:

- Em phải ghệ thằng Miu không?

Tôi hét lên:

- Chú Tùng nói bậy nha! Nó là bạn con...

Chỉ chờ có thế chú Tùng nói:

- Rồi không phải ghệ thì kưng qua đây ngồi kế anh, thằng Miu kiếm chỗ nào khác ngồi đi. He he he!

Tôi giận dỗi:

- Chuyện đó tức nhiên rồi! Chú khỏi nhắc con! Xì...

Nghĩ sao thằng đó mà là ghệ tôi chứ? Còn thằng Trung thấy bia, thấy gái mờ cả mắt hay sao ấy. Không lẽ tôi nói cho nó biết: "Toàn là Omo không đó đừng có tưởng bở!" Trong nguyên cả đám thì có mấy bà Omo nhìn cái là biết, còn không thì là những bà có chồng rồi hay đã bỏ chồng, ví dụ như con An, con Liễu là một ví dụ. Oh, trong đám cũng có mấy đứa con gái nữa, chắc là ghệ của những thằng con trai mà chú Tùng dẫn về nhậu đây mà. Một thằng nhóc cái mặt quen quen hình như là... học trò của mẹ tôi thì phải cầm ly bia đưa tôi nói:

- Bữa nay mới biết anh Miu đó nha, uống với em một ly cái coi nè!

Má ơi, nó mới biết là mới biết cái chuyện chi trời? Phen này chung vô động này chết tôi rồi! Sao dám bước ra đường nhình thiên hạ đây. Bên cạnh thằng nhóc là một cô bé khá xinh, chắc là ghệ nó. Bên kia thằng Trung được mời bia tới tấp. Nói về cái gì chứ khoản nhậu thì chắc nó lấy lòng được người khác số một.

Con An hất vô hông tôi một cái:

- Giận em Tân dẫn em mới về hả? Nghe đồn lần trước dẫn em nào người nước ngoài nữa mà... mày riết tao thấy giống quỷ quá! Tao méc con Trân cho mày coi!
- Khùng quá, bạn làm chung tao về chơi đó. Nó coi còn nhỏ vậy chứ có vợ con rồi đó má!

Con quỷ An này tự nhiên nhắc tới nhóc làm chi mà khiến tôi thấy cay cay nơi sống mũi vậy nè. Rồi thế là tôi cụng ly với mọi người như... điên. Thằng Trung đang ghẹo bà Nguyệt Omo, nhìn cái tướng bốc lửa của bả ai mà đoán bả là Omo hay đã ngoài ba mươi tôi chịu tội. Phen này thằng Trung chết chắc khi dám... mời bia bả. Hic hic, anh chị em nhà này thủ đoạn lắm, bởi kệ, nó sung thì cho nó chết. Nói chung buổi tiệc ấy vui ơi là vui.

Dễ nhận thấy đám con gái choai choai đi theo bạn trai sau khi quắc cần cầu là bắt đầu nằm la liệt khóc như cha mẹ chúng chết vậy! (hic hic, đa số là học trò của mama tui! Hy vọng không tụi nào ngứa miệng mà méc bả). Mấy bà Omo thì chỉ là ngà thui vẫn còn uống được. Ông Tùng thì còn tỉnh như sáo, mấy tên con trai cũng thế, tụi nó hình như đang cố hùa nhau đẩy cho thằng Trung chết đây mà. Tôi thì đầu óc đã quay vòng vòng rồi. Hai bên là con An và con Liễu đang bí tỉ dựa vô vai tôi mà lãi nhãi. Khung cảnh thác loạn vậy đó.

Thằng Trung và bà Nguyệt bắt đầu đứng dậy lắc lư nhảy nhót theo điệu nhạc Karaoke trông thật đẹp đôi và tình tứ. Tiếng hò hét pha lẫn khóc lóc, mùi bia, mùi đồ ăn nồng lên khiến tôi thấy buồn nôn làm sao ấy!

Trong lúc quay cuồng tôi thấy mình nhớ nhóc Ken quay quắt. Không thể nào không gọi điện cho nhóc được. Tôi lấy điện thoại ra và...

- A lô... khuya rồi chưa ngủ hả? Giờ này gọi cho chị có gì không?

Í trời! Tiếng... chị Khanh, hóa ra tôi bấm lộn số:

- Chị hả? Em khổ quá chị ơi, em nhớ nhóc Ken quá chị ơi!
- Trời! Miu! Em xỉn rồi hả? Về ngủ sớm đi! Sáng mai vô công ty chị nói chuyện. Tội em tôi quá, bộ em.. quên nhóc Tân rồi sao?
- Đừng nhắc thằng Tân nữa...
- Ngủ đi! Chị cúp máy đó! Mai nói chuyện!

Tìm mãi chẳng thấy số của nhóc ở đâu cả... thôi chết, tôi nhớ rồi, hồi chiều lúc chị Hiền nói Ken đổi số thì tôi đã xóa số cũ của nhóc ra khỏi danh bạ rồi mà... tôi gửi tin nhắn cho chị Hiền ngay. "Chị gửi cho em số mới của nhóc Ken nha chị." Chưa đầy 1 phút sau thì chị Hiền đã hồi âm cho tôi số của nhóc. Tôi bèn gửi cho nhóc một tin nhắn (dịch ra tiếng Việt luôn nha): "Nhóc Ken, anh là Miu nè, em ngủ chưa?" Tin nhắn vừa đi khoảng 15 giây sau điện thoại tôi vang lên bài Roo Suek Barng MHai quen thuộc:

- Ôi Ken! Trễ lắm rồi sao em điện thoại cho anh được? Mình nhắn tin đi!
- Giờ này không có ai hết, em đang ở ngoài. Anh ngủ chưa? Sao hôm nay anh không đến dạy tin học cho em? Lúc này không hiểu vì sao anh Nari nghe lời chị Nhi không cho em liên lạc với anh nữa. Em ghét chị ấy!

Ôi nghe những lời nhóc nói mà tôi chỉ muốn phát điên lên được:

- Nhóc, anh nhớ nhóc nhiều lắm, nhóc có nhớ anh không?
- Em cũng vậy! Em rất muốn gặp lại anh!
- Nhưng mà làm sao gặp lại được, Nari sẽ biết!
- Em có cách của em mà...

...

- Miu trốn đâu đó, vô đây mày!

Tiếng thằng Trung với ra, rồi nó giựt điện thoại của tôi hét:

- Vô nhậu tiếp mày! Trốn hả con.
- Thằng chó, tao đang nói chuyện với bạn...
- Không có bạn bè gì giờ mày hết! Hôm nay tao xuống chơi với mày thì chỉ có tao là bạn mày thôi!

Thật là bực mình. Nó đưa tôi điện thoại lại thì có một tin nhắn bằng tiếng Anh của nhóc: "Ngủ ngon nha anh Miu! Mình sẽ sớm gặp lại!" Ok vậy là đủ. Tôi nguôi ngoai, lảo đảo đi vào bàn nhậu tiếp. HIc hic Con An và con Liễu đang cầm Micro hò hét, tôi cũng đang hứng chí nên giật lấy Micro và rống lên ca khúc 40928 - You can win if you want của ban nhạc thần tượng Modern Talking.

Tiệc tàn, thằng Trung hơi cửng cửng thì phải, đám con gái thì đã nằm ngủ la liệt rồi, mấy bà omo cũng còn đang hát khùng hát điên, bà nào bà nấy như những tên bại trận. Tôi bị thằng Trung sốc dậy:

- Rữa mặt về mày Miu!

Cậu Tùng nhừa nhựa, kéo chân thằng Trung lại, chắc ổng cũng tới chỉ rồi, thằng Trung này đúng là qủy có khác:

- Ở lại ngủ mày! Bộ khi dễ nhà tao không đủ chỗ hả? Kéo nguyên dòng họ tụi bây lại đây coi đủ chổ không?
- Không phải cậu ơi! Giờ tụi con phải chạy lên thành phố, mai còn đi làm sớm mà...
- Trời, giờ đi sao đi thành phố? Tụi bây xỉn té xe sao?

Tôi nghe nó nói đi thành phố cũng muốn tỉnh người ra:

- Má! Điên hả thằng kia? Giờ này đi thành phố! Sao mày nói...

Thằng Trung cướp lời tôi:

- Vợ tao nhắn về, tao sợ nó làm dữ...
- Sao nãy mày nói...
- Rữa mặt nhanh tao chở về!

Thằng khốn này sao hay nhảy vô họng tôi thế không biết. Tôi hậm hực ra sau rữa mặt để cho nó cãi nhau với ông Tùng đằng trước. Giờ này lên xì phố không chết vì trúng gió cũng tàn đời vì tụi cướp đường. Thằng Trung này không hiểu ăn nói sao mà ông Tùng cho về hay ơi là hay. Tôi nễ nó thật luôn đó. Sau khi hứa đủ thứ chuyện nó đề máy còn tôi thì dựa vô lưng ôm nó cứng ngắc. Buồn ngủ muốn chết. Mệt đừ người ấy.
Trên đường đi vừa nhắm mắt tôi vừa chửi:

- Về nhà tao ngủ, mày điên hay sao mà đòi lên thành phố!
- Tao đòi hồi nào?
- Sao mày nói vợ mày kêu về!
- Mày ngu quá, không nói xạo sao về được.

Ồ thì ra là thế. Tôi và nó chung vô cái nhà kho nơi có cái giường được giăng mùng và để mấy cái gối sẳn. Sau khi rữa mặt, rữa chân tôi và nó lên nằm:

- Sao mày đòi về?
- Mẹ, ở đó ổng làm thịt tao sao?
- Gớm! Mặc mày cũng biết sợ. Vậy mày chết chắc!
- Sao chết! Thì ngủ với tao, tao làm thịt mày!
- Cho mày luôn đó!
- Thôi ngủ... tao mệt quá!
avatar
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 1265
Điểm : 1508
Chất lượng : 4
Join date : 09/12/2008

Chú nhóc Nhật - Page 2 Empty Re: Chú nhóc Nhật

Bài gửi by Admin on Sun May 09, 2010 1:07 am




Được sửa bởi Admin ngày Tue Mar 01, 2011 8:19 am; sửa lần 1.
avatar
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 1265
Điểm : 1508
Chất lượng : 4
Join date : 09/12/2008

Chú nhóc Nhật - Page 2 Empty Re: Chú nhóc Nhật

Bài gửi by Admin on Sun May 09, 2010 1:07 am

Trưa đó tôi và chị Khanh đi ăn ở ngoài quán:

- Ủa sao hôm nay tướng của em đi kỳ vậy?
- Dạ.. tại em bị té!

Ngồi xuống bàn ăn hai chị em mới bắt đầu tâm sự:

- Ủa mà sao tối hôm qua gọi cho chị khuya quá vậy? Còn xỉn nữa?
- Dạ... tại em buồn quá chị ơi!
- Nữa hà... em cứ như vậy hoài, giờ thì em kiếm người con gái nào khác mà yêu đi! Chứ không lẽ em tính sống vậy hoài sao? Còn mẹ em nữa chi?
- Mệt! Nói như chị! Nếu thích con gái được thì em chả đau khổ thế này đâu!
- Thì ráng lên...
- Trời ơi, thích mà ráng... sao mà ráng được hả chị! Mà nè... em... em nhớ nó quá chị ơi!
- Thì tập đừng nghĩ tới nó nữa...
- Cố quên nhưng mà lại càng nhớ! Biết làm sao giờ?
- Mà em cho chị hỏi cái này nè... thế nhóc Ken em thấy nó sao?
- Dễ thương nhất trên đời chứ sao hả chị!
- Không... ý chị là... em thấy nó có gì... lạ lạ không đó!
- Lạ là sao hả chị?
- Thì... ý chị là em thấy nó có thích em lại không đó...
- À... dạ... sao em biết? Nhưng mà chắc không có đâu chị ơi! Nó chỉ là mến em thôi, nó còn nhỏ mà!
- Vậy mà không chịu buông tha cho thằng nhỏ? Bộ em tính lây cái đó qua cho nó luôn hả?
- Em.. em... đâu có ý đó!
- Vậy là em ích kỷ rồi đó, nếu em thật lòng thích nó, em hãy để cho nó có một cuộc sống bình thường đi! Vì em cũng đã biết là.. giống như em thì sẽ đau khổ và bế tắt như thế nào mà không đúng không?
- Dạ.. em hiểu mà.. nhưng đôi lúc trái tim nó đâu có làm theo những gì mình muốn đâu chị. Chị nói thì hay chứ... chuyện của chị với ông Vũ thì sao?
- Thôi chị chỉ nói vậy, em ráng mà suy nghĩ vì chị biết có cãi cũng không có lại em đâu.
- Hì hì... em sẽ ráng thôi chứ biết sao giờ..
...

- Hai người xấu nha, đi ăn trước mà không rũ em!

Tiếng bé Nhi đầy hờn dỗi, trông dáng vẻ phụng phịu của cô bé thật là dễ thương. Hèn chi thằng Nari nó chết ngất ngư, không biết nhóc Ken của mình nó liệu có... bị bé Nhi làm mê hoặc không đây nữa. Bé Nhi ngồi xuống nhìn tôi cười hì hì, nói một lèo:

- Sao rồi anh Miu? Có còn liên lạc gì với nhóc Ken nữa không? Ha ha ha em kêu anh nó giám sát nó chặt chẽ rồi. Phen này hai người hết cơ hội nha. Mà cho em hỏi nha, anh làm cái gì mà con nít nó mê anh quá vậy?

Tôi đang rầu thúi ruột và đau buốt cái... mông cũng phải phì cười chọc nó:

- Trời ơi, ngày nào anh và nhóc Ken không nhắn tin cho nhau trước khi ngủ, anh với nó đi chơi với nhau hoài chứ gì, còn muốn nó thích thì cứ dẫn nó đi chơi mấy trò lạ lạ là nó mê chứ gì!

Bé Nhi nghe tôi nói nhảy dựng lên:

- Cái gì? Nhắn tin đi chơi chung hoài... anh có nổ không đó? Tính gạt con nít hả? Em không tin!

Tôi và chị Khanh chỉ biết cười hè hè... tôi hỏi ra vẻ quan tâm chứ thật ra thăm dò là chính:

- Sao rồi? Nhi với nhóc tới đâu rồi?
- Chả tới đâu cả! Em chả biết nó thích chơi cái gì nữa, dẫn đi siêu thị chơi điện tử hay chơi Bowling mà hình như nó không hào hứng chút nào... ngay cả đi vô rạp coi phim cũng chán, trong khi thằng anh nó càng ngày càng làm phiền khiến em nản quá!
- Chài... chưa chi mà đã bỏ cuộc rồi sao? Yếu vậy?
- Ai nói anh đó? Chờ đi, em không bỏ cuộc đâu!

Suốt buổi trưa hôm đó đề tài về nhóc Ken luôn được đem ra bàn tán hết sức sôi nổi. Tôi thật sự không biết bây giờ mình phải làm sao nữa nhưng thật lòng là nhớ nhóc chịu không nổi luôn. Muốn ôm nó một cái thật xiết vào lòng ghê nơi. Nghe bé Nhi kể về chuyến đi chơi với ba anh em nhà nhóc Ken mà... thấy tội cô cô bé ghê nơi.

Trong chỗ làm thấy tôi ngồi lầm lầm lì lì coi phim thằng Trung đi lại dựa vô vai tôi nói:

- Miu, chiều nay đi làm về nhậu nữa mày!

Thằng Toàn với Dũng nghe nhậu thì nhanh chóng sáp vô bàn tán sôi nổi, tôi chỉ nhẹ nhàng đẩy tay ra khỏi vai mình:

- Tao không rãnh. Tụi bây đi đi.
- Sao? Giận hả mậy thằng đàn bà kia?

Tôi quay mặt qua nhìn nó chằm chằm ra vẻ hờn giận dữ lắm, nhưng thiệt tình thấy cái mặt nó là muốn phì cười thôi, mà nghĩ cái cái chuyện nó nói với anh Dũng, thằng Toàn vụ tối hôm qua tôi không thể nào không sôi gian lên được, cuối cùng đành phải buông ra một câu để khỏi phải phì cười:

- Đàn bà cái bà... nội mày!

Thằng Dũng khêu khích:

- Trung nó giỡn vậy mà cũng giận nữa hả? Miu làm như là có thiệt vậy? Toàn là anh em không!

Thằng Trung nhảy dựng lên:

- Trời ơi! Có thiệt mà anh Dũng... em đâu có nói giỡn đâu anh không tin hả?

Tôi bực bội quay qua đạp nó một cái rồi bỏ đi lên lầu, tiếng thằng Trung vẫn còn cười với theo sau:

- Đó anh nhìn cái tướng đi của nó coi... ha ha ha

Thằng Toàn tặc lưỡi:

- Chắc hồi tối thằng Trung làm dữ lắm nên...

Thấy cái áo mưa khuyến mãi của ai nằm chèo queo bậc thang tôi nhắt lên phang vô mặt thằng Toàn một cái:

- Dữ cái bà nội mày đó!

Chị Khanh thấy tôi đỏ mặt tía tai bèn cười hỏi:

- Cái gì mà em phản ứng dữ vậy? Lạ à nha!
- Có gì đâu chị, tụi nó nói nhảm hoài em bực mình chứ gì đâu!
- Ăn trái sấu không? Thằng Hải mới cho con Nhi, nó chia chị 1 miếng nè...

Thế là tôi sáp vô ngồi nghe chị Khanh kể về chuyện tình yêu lén lút của chỉ... Một chút sau, khi bé Nhi thấy đồng bọn, bèn sáp vô chung thế là khỏi phải nói đề tài của nhóm bắt đầu chuyển sang những câu chuyện bất tận về... nhóc Ken ngay vì vốn dĩ chị Khanh cũng không muốn bé Nhi biết chuyện tình cảm của chỉ do bé Nhi gần nhà. Lúc ra về mặc cho thằng Trung gọi theo í ới nhưng tôi chả thèm nghe. Nó đuổi theo tôi tới tận nhà:

- Miu, mày làm cái trò gì vậy? Bữa nay bày đặt giận dỗi nữa, đó giờ mày có vậy đâu?
- Mày biến đi. Tao không thích mày đem tao ra giỡn như vậy!
- Trời, có gì đâu, mày làm sao vậy?

He he, phen này sẳn trớn mình phải "chơi" thằng này một vố luôn cho bỏ ghét. Mày giỡn thì tao cũng giỡn tới bến với mày luôn. Tôi ra vẻ tức tối đầy uất ức:

- Mày nghĩ sao chuyện đó mà mày đem ra đùa giỡn được vậy hả? Mày có nghĩ tới cảm xúc của tao không?
- Cảm xúc gì?
- Mày nghĩ chuyện hôm qua là gì?
- Gì là gì? Thì có gì đâu?
- Với mày thì đâu có gì đâu, còn với tao thì khác đó mày...

Mắt nó bắt đầu tròn xoe, còn tôi phải thật cố gắng để không mỉm cười mà phải thật tức tối:

- Khác là sao?
- Mày... mày là thằng tồi Trung àh... chuyện như vậy mà mày nghĩ... không có gì hả? Vậy cứ coi như là không có gì đi, biến khỏi đây luôn đi!
- Mày điên hả? Nói gì tao cóc hiểu gì hết!
- Mày cần gì phải hiểu? Cái thứ như mày... tao ân hận vì đã để chuyện đó xãy ra đó thằng khốn.
- Nói vòng vo tao chả hiểu ý mày muốn gì luôn, nói thẳng ra đi!
- Tốt! Muốn nói thẳng thì tao nói thẳng... mày nghĩ tao như thế nào mà tao để có mày làm chuyện đó với tao? Ừh, với một thằng chuyên gia chơi bời như mày thì chả có sao hết, nhưng với một thằng chưa biết gì như tao thì có đó vì... tao nghĩ chuyện đó nó.. nó...
- Nó sao?
- Thì nó có... ý nghĩa... chứ sao, tao không biết giải thích cụ thể sao hết nhưng mà.. những gì mày làm tao thấy thất vọng quá, mày đi đi!

Thằng Trung há hốc mồm:

- Êh! Đừng nói mày yêu tao nha?

Tôi giả bộ tức tối:

- Chứ mày nghĩ sao tao cho mày làm chuyện đó với tao, mày đi đi!

Nó chỉ biết ú ớ:

- Nhưng mà những gì tao nói anh Dũng đâu có tin... thì chỉ là giỡn thôi mà... ai kêu mày có tịch rục rịch chi! Bộ mày yêu tao hả?
- Nhưng tao không thích mày đem cái đó ra giỡn...

Tôi quay lưng đi chủ yếu để giấu đi nụ cười không kiềm chế nổi của mình nữa. Nghĩ tới cái cảnh trời trồng của nó mà hả dạ hết sức. Tôi bước vô nhà, còn nó thì đứng đó một chút rồi bỏ đi. He he he. Chắc nó sốc lắm đây! Không biết nó có sợ tôi không nhỉ? Phen này có giỏi thì nói tôi yêu nó đi. He he xem ra kỳ này hả hê thiệt. Một lát sau thằng Toàn lấy điện thoại của thằng Dũng gọi rủ tôi qua nhậu nhưng tôi từ chối khéo:

- Có thằng Trung thì không có tao, tụi bây cứ biết vậy đi!

He he chắc thằng Trung sẽ... điên đầu vì vụ án "tôi yêu nó" cho mà coi. Thường bữa nhậu nhẹt toàn là nó điện rũ có bao giờ thằng Toàn điện đâu. Nằm tòong teng ở nhà cách quán nhậu của tụi nó có mấy bước chân mà lòng dạ tôi hả hê hết sức. Hy vọng đêm nay thằng khốn đó sẽ mất ngủ cho chừa cái tội dám đi hại đời tôi rồi bêu rếu. Điện thoại tôi lại reo...

- Miu hả? Qua đây nhậu với anh em liền coi, anh đang chờ đó!

Hic hic, thằng Trung này đúng là cao tay thiệt, nó kêu anh Thái đại ca của nhóm rũ thì chắc chắn không thể nào tôi từ chối được... Suốt bữa nhậu đó tôi vẫn vui vẻ vô tư coi như không có sự hiện diện của nó trong bàn và hình như anh Thái cũng không hỏi tôi về cái tướng đi thay đổi nữa, hai thằng kia cũng không hề nhắc tới luôn. Mãi đến khi tàn tiệc, ai về nhà nấy thì thằng Trung mới lẻo đẻo theo tôi đi về, nó xỉn thật rồi!

- Miu! Đứng lại coi! Tao có chuyện muốn nói với mày!

Tôi tỉnh bơ, cố gắng không cười:

- Tao với mày có gì để nói nữa chứ?
- Anh em với nhau sao mày giận tao hả?
- Xin lỗi bạn Trung nha, mình không có rãnh giận ai hết! Mà bạn tốt cũng nên tránh xa mình ra đi nhé... mắc công có chuyện!

Bổng nhiên nó nhào tới... ôm tôi và nói lớn:

- Tao không có sợ mày đâu, mày có thế nào đi nữa tao vẫn coi mày là bạn thân nhất trong công ty mà, tao biết mày pede lâu rồi, nhưng tao không nghĩ mày yêu tao, tao tưởng... nhưng mà tao không có sợ... tao chỉ muốn nói với mày là chuyện hồi sáng tao đã sai rồi, tao xin lỗi mày! Được chưa?
- Mày xỉn rồi về đi, mai nói tiếp!
- Mày có giận tao không?
- Mệt hơi sức đâu mà giận!

Rồi nó lại cười như đứa con nít, tôi lắc đầu:

- Xỉn quá rồi khùng, vợ mày kêu mày ở nhà kìa!

Nó vỗ vai tôi vài cái như trấn an rồi chạy xe về nhà, còn tôi thì cười khoái chá vì dù sao cũng hoàn thành hết vai diễn. Bất chợt tôi lại nghĩ đến nhóc? Sao chưa thấy tin tức gì vậy ta? Lẽ ra hôm nay nhóc phải liên lạc với mình chứ?

[Còn tiếp]
avatar
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 1265
Điểm : 1508
Chất lượng : 4
Join date : 09/12/2008

Chú nhóc Nhật - Page 2 Empty Re: Chú nhóc Nhật

Bài gửi by Admin on Sun May 09, 2010 1:08 am

Tối đó tôi nhớ nhóc đến mức chịu không nổi vì bổng nhiên bặt vô âm tín nên tôi đã bấm bụng gọi cho chị Hiền:

- Chị Hiền hả? Có tin gì mới không?
- Miu hả? Tin gì mới là tin gì?
- Nhóc khỏe không chị?
- Ừh thì cũng khỏe, nhưng hình như bị thằng NaRi giám sát chặt chẽ hơn... NaRi bắt nó dọn vô phòng 3 anh em ngủ chung rồi, không hiểu nổi thằng đó luôn.
- Hèn chi em không thấy nhóc điện cho em. Chị nói nhỏ với nhóc là khi nào... rãnh thì điện cho em nha! Em có chuyện muốn nói.
- Ừa... hai đứa bây làm gì mà quấn quýt như cặp bồ với nhau vậy?
- Dạ thì em thấy nhóc dễ thương nên em mến chứ có gì đâu chị?
- Ừa... biết rồi... tao giỡn mà..

Vậy là chắc do tình hình căng thẳng quá nên nhóc không... liên lạc được với tôi nhưng mà chuyện nhỏ xíu có gì đâu mà sao tôi cứ cuống lên thế nhỉ. Tôi mong gặp nhóc, tôi thấy nhớ nhóc nhiều quá đi thôi. Làm gì thì hình ảnh của nhóc cũng lỡn vỡn xung quanh.

Tôi vẫn giữ thái độ lạnh lùng với thằng Trung, còn nó thì cũng ngượng ngùng với tôi trông thật tức cười. Nhiều lần thấy nó cố ý làm lành nhưng tôi mặc xác. Thái độ lúng ta lúng túng của nó trông thiệt là hả hê ghê. Nó luôn cố gắng tỏ ra rất bình thường khi tôi "yêu" nó nhưng mà cái gì nó làm cũng gượng gạo đến không chịu được.

Tình hình tồi tệ cứ thế trôi qua cho đến chiều thứ năm hôm đó... đang ngồi ngáp ruồi ở công ty thì chị Hiền điện thoại cho tôi. Vừa thấy số chị tôi vừa mừng, vừa run vừa lo chả biết có chuyện gì xãy ra không nữa:

- Chào anh Miu! Em là Ken nè! Bây giờ anh rãnh không? Hôm nay em về sớm, Nari đi học chưa về, mình đi uống trà sữa không anh?(Nói tiếng Anh)

Ôi lạy chúa. Tôi mừng không thể tả, bật dậy và nói lớn tiếng như một thằng điên:

- Rãnh chứ! Em ra đứng chờ anh ở bờ sông ngay chỗ cũ nhé! Anh tới liền...

Tôi cúp máy nhảy tưng tửng lên... nhưng mà chết rồi! Làm sao trốn khỏi chỗ làm đây ta? Chắc phải nhờ thằng Trung rồi, mà giờ không lẽ làm lành với nó sao ta? Thôi thì tất cả vì nhóc yêu vậy. Tôi tiến tới thằng Trung nói trổng:

- Coi chừng công ty dùm, tao đi sửa máy cái!

Nó nhìn tôi mỉm cười nói:

- Sửa xong về đi nhậu với tao nha!

Tôi quay đi đáp lại nó một tiếng lạnh lùng:

- Bull Shit!

Hic, qua ải thằng Trung rồi phải qua tới ải ông Chung bảo vệ nữa chán ghê, biết tôi cúp làm ổng vòi 1 ly cà phê với gói Jet...! Tôi bắn xe vù vù qua hướng quận 7 sau khi chắc chắn rằng mình được chấm công bình thường vào ngày hôm đó. Hì hì... hôm nay đã ba giờ chiều nên ông trời cũng khá mát mẻ.

Từ xa phía bờ sông nhóc đang ngồi đá dòng nước chờ tôi. Nhóc khoác chiếc áo thun xanh, quần sọt, mang dép kẹp nhìn đẹp đúng.. chuẩn. Gần đó có mấy đứa thả diều nên nhóc hướng mắt về tụi nó mà không nhìn ra đường trông ngóng tôi (đáng ghét ghê!). Tôi dựng xe từ xa, bắt đầu gọi điện cho nhóc:

- Ken hả? Tiếc quá, anh bận đột xuất nên không qua được rồi!
- Anh bận àh? Dạ không sao đâu! (Nói tiếng Anh nha)
- Tạm biệt nha! Có buồn không?
- Dạ không! Anh bận làm việc mà!

Từ xa, thấy nhóc tiu nghĩu cúp máy trông dễ thương làm sao. Hắn không về vội mà ngồi nán lại bờ sông chả biết làm gì, chẳng buồn nhìn diều bay nữa, chỉ hướng về dòng nước đang chảy. Tôi thì rón rén tới gần. Bất thình lình tôi xô mạnh nhóc về trước, rồi giật mạnh lại. Đủ cho nhóc ngã người lăn cù xuống đất. Tôi nhìn nhóc mỉm cười. Bao nhiêu niềm thương nỗi nhớ bay đi mất.

Chúng tôi ngồi cạnh nhau nơi bờ sông, im lặng một chút. Bàn tay tôi tìm lấy những ngón tay nhóc, đan xen lấp đầy những khoảng trống ở giữa, rồi tôi đặt lên bàn tay ấy lên môi mình, nhóc lại mỉm cười.

- Ken có nhớ anh không?
- Nếu không có thì hôm nay em đâu có điện thoại rũ anh đi uống trà sữa! (Nói tiếng Anh)
- Cha... hôm nay biết trả lời quá ta, giờ mình đi đâu hả nhóc... hay là về nhà nhóc chơi!

Nhóc nhìn tôi mỉm cười:

- Thôi, về nhà anh lại đè em ra hung nữa àh, em không bị gạt nữa đâu!

Tôi vòng tay qua ôm eo nhóc cười:

- Cha... hiểu ý anh luôn nha! Mà... bộ nhóc không thích anh hôn nhóc sao?

Ken cười rúc rích trả lời thật đáng ghét:

- Không!
- Tại sao không?
- Thì tại vì... vì... em không biết nữa...

Tôi giả bộ buồn rầu, nói xụi lơ:

- Thôi nhóc không thích thì thôi anh về...

Tôi đứng dậy bỏ đi về xe, nhóc cũng chồm dậy đuổi theo kéo tay tôi lại:

- Anh về thật àh?
- Ừh, Ken nói không thích mà...
- Em chỉ nói không thích anh hôn em thôi, chứ đâu nói không thích đi chơi với anh đâu!
- Cũng vậy thôi hà, nhóc không thích anh mới không cho anh hôn...
- Có thích mà...
- Vậy cho anh hôn đi!
- Anh... giỡn hoài!
- Không có giỡn, hoặc là cho hôn hoặc là về!
- Ở đây sao hôn được?
- Sao không được?
- Người ta nhìn!
- Kệ!
- Nhưng em mắc cỡ...
- Giờ cho không? Nói một tiếng cuối cùng đi!
- Anh... anh... làm gì thì làm đi!

Nhóc lại mỉm cười, nhắm mắt, đứng yên trông thật là đáng yêu. Tôi vòng tay qua nách nhóc và quay tròn như cánh quạt.... nhóc la to thích chí. Nghĩ sao tôi dám hôn nhóc giữa thanh thiên bạch nhật thế này chứ.

Hai chúng tôi đang bon bon trên xe, khung cảnh y như cũ, nhóc ngồi trước, tôi ngồi sau:

- Ken nè, hôn anh đi nha!
- Không!
- Hôn không? Không hôn là về!

Thế đấy, một bờ môi ướt lạnh mềm mại chạm vào má, ôi tê dại, thật nhẹ nhàng, tôi lại nói:

- Chưa có cảm giác, làm lại đi!
- Cái anh này! Không hôn lại đâu!
- Hôn lâu và sâu một tí!
- Sâu là sao?
- Là thế này nè...

Vừa nói tôi vừa hít một hơi dài vào má nhóc... he he he he! Người đi đường mà thấy có nước bỏ xứ mà đi! Sao mà hắn đáng yêu đến cùng cực vầy nè. Chắc phen này chết quá! Thật không hiểu cảm giác tôi dành cho nhóc nữa, vừa trân trọng yêu thương mà sao hình như có pha chút gì đó thèm muốn sao sao áh, nhiều lần tôi cứ cố xua ý đi ý nghĩ xấu xa bản năng đó đi và luôn tự hỏi còn nhóc thì sao? Có phải tôi đang lây nhóc không? Vậy có tội lỗi lắm không? Nhưng nếu được nhóc yêu thương, nhất định tôi sẽ yêu thương, che chở và gắn bó với nhóc trọn đời cho mà coi.... tất cả chắc cũng chỉ là mơ mà thôi.

Chúng tôi có với nhau một buổi chiều thật vui, quấn quýt với nhau như thể ngày mai không bao giờ còn có thể gặp lại vậy.
avatar
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 1265
Điểm : 1508
Chất lượng : 4
Join date : 09/12/2008

Chú nhóc Nhật - Page 2 Empty Re: Chú nhóc Nhật

Bài gửi by Admin on Sun May 09, 2010 1:08 am

Sau một hồi chạy bất định, tôi quành qua quận 6 và hỏi nhóc:

- Nhóc ăn gì chưa nè? Tụi mình đi kiếm gì ăn chiều nha!
- Dạ, tùy anh! (TA)
- Nhóc thích ăn gì?
- Dạ, tùy anh! Còn anh thích ăn gì? (TA)
- Anh thì thích ăn... thịt nhóc!
- Làm sao mà anh có thể ăn được?
- Được chứ!

Vừa nói tôi vừa cạp vào lỗ tai làm nhóc la lên oai oái. Tôi quyết định ghé quán Bình chỗ mà tôi và thằng Trung thường ghé nhậu để ăn vì ở đó vừa ngon lại vừa rẽ. Nhưng tôi có ngờ đâu đó chính là một sai lầm lớn nhất của mình. Hai đứa ngồi và kêu món ăn ra chưa được bao lâu thì... thằng Trung tới. Vừa thấy tôi nó cười, thật tình tôi không mong muốn chuyện này chút nào:

- Cha đúng hẹn quá ha! Còn dẫn theo thằng nhóc Nhật nữa ta! He lô du!

Vừa nói nó vừa tự động kéo ghế ngồi sát bên tôi một cách tự nhiên. Tôi bây giờ mới té ngữa ra là lúc trốn về nó có rủ đi vô quán này nhậu. Nhóc ban đầu nhìn thằng Trung bằng cặp mắt tròn xoe, nhưng sau đó cậu lại nhanh chóng mỉm cười. Vì thằng ôn dịch đó từ lúc bước vô huyên thuyên đủ điều. Bực mình tôi nói:

- Đi chỗ khác ngồi mày! Bữa khác nhậu! Làm ơn đi!

Nó vẫn cười giỡn và dai nhách như mọi khi:

- Trời ơi! Sao vậy bạn Miu? Bạn nói yêu mình mà giờ có hàng ngoại bạn bỏ mình sao? Giờ thì mình hiểu rồi nhé! Bạn chơi mình ha!
- Chơi bà nội mày đó! Biến dùm tao cái đi!

Nó chẳng những không chịu đi mà con quay qua ôm cổ tôi cứng ngắt giữa quán nữa mới đau, thậm chí nó còn làm động tác hung giả tôi nữa, nhìn nhóc nhìn chúng tôi tròn xoe mắt mà tôi muốn nổi điên lên:

- Má, tao lạy mày Trung, đừng có giỡn nữa....
...
- Hai anh ghê quá nha!

Chúa ơi, tiếng của... bé Nhi. Cô bé ở đâu lòi ra thế này, thằng khốn kiếp Trung cứ ôm cổ làm tôi chả thể ngoái đầu nhìn ra sau được. Thấy bé Nhi nó còn xiết tôi mạnh hơn nữa, đã thế còn giỡn bạo hơn:

- Nhi đừng về méc vợ anh nha! Tụi anh lỡ tình thương mến thương nhau rồi!

Bổng nhiên nó buông tôi ra và đứng dậy. Tôi sau khi hất nó ra, thật tình tôi không mạnh bằng nó (hic hic), tôi sửa áo mình ngay lại và quay qua nhìn... Bé Nhi, chị Khanh, chị Trang, thằng Nari, KaChi và... ba của nhóc ai cũng đang mỉm cười nhìn chúng tôi. Cứ tưởng như trời đất đang sập xuống chân chúng tôi vậy đó. Nhất là ánh mắt thằng Nari như đang muốn lòi ra vậy, quả thật tôi không dám nhìn luôn, dã man y như phát xít, tưởng chừng như nó đang muốn tử hình tôi vậy đó. Ba nó vẫn mỉm cười như mọi khi, hình như không còn tươi tắn như mọi khi hay là do lo lắng quá mà tôi tưởng tượng ra. Chị Trang đến chỉ một ngón tay lên đầu tôi nói:

- Hai thằng bây vừa vừa phải phải thôi nha, mặc đồng phục công ty mà giỡn rần rần giữa quán như vậy hả? Có gì thì chung vô kho của công ty mà... vật lộn với nhau!

Tôi chống chế:

- Tại thằng Trung chứ bộ, em.. có... làm gì đâu!

Chị Trang mời ba nó ngồi... chung bàn tụi tôi luôn. Bé Nhi và thằng Nari mỗi người ngồi một bên cạnh nhóc. Bé Nhi tíu tít tùm lum với nhóc hết. Thằng Trung, chị Khanh thì ngồi cạnh tôi. Tôi nghe thấy thằng Nari quay qua nói tiếng Nhật rất nhiều với nhóc mà tôi chả hiểu gì cả, một lúc sau ông Nhật nói gì đó nó mới chịu im. Chị Khanh nhìn tôi cười mủm mỉm làm tôi bối rối quá không biết mở lời thế nào nữa.

- Thằng Miu này hay quá ha, ở đâu mà dẫn thằng Ken qua đây được vậy?

Chị Trang hỏi, tôi chỉ còn biết cúi đầu trả lời:

- Dạ em qua đó rước...

Tôi quả thật chả dám ngẫng mặt lên nhìn ai, thằng Trung thì vô cư cụng bia với ông Nhật và thằng Nari làm tôi tức muốn điên mà chả biết phải làm gì. Đã thế nó cứ hay quàng vai tôi một cách thật khó chịu. Ông Nhật đưa ly bia về phía tôi:

- Vô một cái đi anh bạn trẻ, sự xuất hiện của chúng tôi làm anh không vui àh?

Ôi, trời ông ấy nói tiếng Việt rành rẽ thế cơ đấy. Nhưng mà cũng nhờ câu đó tôi thấy nhẹ nhõm hơn một tí. Tôi mỉm cười cụng ly với ông ta. Ôi sao mà ông ấy vẫn mỉm cười một cách thân thiện thế nhỉ? Điều đó là sao ta? Bé Nhi thì lo gắp thức ăn cho nhóc như... rằng nhóc đã bị bỏ đói cả thế kỷ. Cô nàng chả thèm dành cho tôi một ánh mắt nào hết dù chỉ là một cái liếc ngang. Khỏi phải, tất cả như một cực hình với tôi vậy. Dường như mọi ánh mặt nặng nề của mọi người đều đang đổ dồn về phía tôi trừ nhóc, khi ánh mặt chúng tôi gặp nhau nhóc mỉm cười, le lưỡi thật là... thấy ghét. Tôi sợ rằng mọi thứ có lẽ sẽ... chấm dứt ở đây. Thật là ngu ngốc, tại sao tôi có thể điên khùng mà dẫn nhóc đi tới chỗ này được cơ chứ!

Sau bữa ăn uống nhậu nhẹt ê hề đó. Mọi người đều ra lục đục ra về. Nhóc Ken khỏi phải nói, đi theo thằng Nari đáng ghét. Ba của nhóc nắm tay tôi nói:

- Anh bạn trẻ có thể ngồi lại đây, chúng ta nói chuyện một chút được không?

Tôi ngoài gật đầu ra thì có thể làm gì khác chứ. Mọi người đã về, mọi thứ đã được dọn dẹp hết. Chỉ còn tôi và ông ấy cùng 2 chai Heniken ướp lạnh, dĩa đậu phộng muối.... mọi thứ hình như thật nặng nề, ôi chuyện gì sẽ xãy ra với tôi đây? Ông ta mở lời:

- Cậu xem ra có vẻ rất thích nhóc KenShiRo nhà tôi phải không?

Tôi gật đầu. Ông ta lại mỉm cười:

- Bình tĩnh lại nào anh bạn trẻ, đừng căng thẳng chứ. Hãy nói chuyện cởi mở với nhau như những người đàn ông đi chứ! Anh bạn hay rụt rè như vậy lắm sao!

Tôi thật sự khó mà có thể cảm thấy nhẹ nhõm khi nói chuyện với ông ta, một cảm giác tội lỗi sao sao ấy!

- Dạ, đâu có!
- Tôi nghe nói anh bạn là một trong những nhân viên bán hàng xuất sắc của công ty mà, sao ít nói thế!
- Dạ, con... con... biết nói gì bây giờ!
- Cậu đừng quá lo lắng, nhìn thái độ của cậu ngay từ đầu tôi đã biết cậu thích nhóc Ken của tôi mà.
- Dạ... con xin lỗi...
- Oh, sao lại xin lỗi. Tôi phải cám ơn cậu vì đã yêu mến và lo lắng cho con trai bé bỏng của tôi chứ.
- Dạ sao ạh?
- Oh, cậu đừng lo, có thể ở Việt Nam vấn đề đồng tính bị nhìn nhận một cách khắc khe, nhưng với tôi thì khác. Đó là một việc rất bình thường!
- Dạ bình thường hả ông?

Ông ấy gật đầu, mỉm cười thật hiền. Còn tôi thì hết đi từ ngỡ ngàng này đến ngỡ ngàng khác.

- Dzô đi cậu!
- Dạ, con mời ông!
- Sao lại gọi tôi là ông, tôi thấy mình vẫn còn trẻ mà...

Động tác vươn vai pha trò của ông ấy thật tình không thể nào làm tôi không phì cười và tan chảy đi hết mọi cảm giác nặng nề.

- Nhóc Ken là đứa con trai mà tôi yêu thương nhất vì nó có vẻ yếu đuối, sống tình cảm hơn so với 2 anh em nó... còn cậu?
- Dạ con sao ạh?
- Cậu là người đồng tính?
- Dạ.. con... không biết, con... chưa rõ điều này lắm!
- Oh! Cậu không tìm hiểu về bản thân mình sao?
- Dạ... con... không biết!
- Thế cậu thích nhóc Ken như thế nào?
- Dạ... rất thích!

Ông ta gật gù một tí rồi hỏi:

- Cậu có bạn gái chưa?
- Dạ.. không có!
- Cậu 24 tuổi?
- Dạ...
- Còn anh bạn làm chung lúc nãy của cậu...

Tôi giãy nãy lên như một phản ứng tự nhiên:

- Dạ thằng đó chỉ là bạn thôi. Nó giỡn vậy thôi chứ không có chuyện gì đâu ạh, nó đã có vợ con...
- Tôi thấy cậu không thoải mái khi bị anh chàng đó chọc ghẹo. Tôi.. thấy mà!
- Dạ!
- Thế này, chúng ta sẽ có một giao kèo nhỏ. Chỉ giữa hai chúng ta thôi nhé!
- Dạ.

Tôi đã cảm thấy phấn chấn và tự tin hơn trước sự cởi mở của ông ấy. Thật tình, ông ấy đã khiến tôi rất hy vọng.

- Nhóc Ken chỉ mới học lớp 10 thôi, chắc cậu cũng biết mà, còn 2 năm nữa nó mới 18 tuổi, tôi chưa biết con tôi có đồng tính hay không nhưng có lẽ hình như cậu là người đầu tiên và duy nhất mà tôi cảm giác nó dành cảm tình rất nhiều. Tôi muốn theo dõi sự phát triển của con tôi. Nếu thực sự nó là người đồng tính thì tôi sẽ không cấm cản anh bạn trẻ đến với nó đâu! Tôi thật lòng nói như vậy đó!

Tôi thiệt sự không tin vào những gì tai mình vừa đang nghe thấy nữa. Những lời ông ấy nói buộc tôi phải mỉm cười một cách khó cưỡng chế và hỏi lại đầy hoài nghi:

- Thật không ạh? Ông nói sao con chưa hiểu lắm!
- Đồng tính thì không thể thay đổi được cậu ạh. Đồng tính cũng là một người bình thường như bao người khác thôi. Tôi không phân biệt chuyện đó, nhưng tôi có một giao kèo dành cho cậu.

Tôi bắt đầu cảm thấy tự tin và tràn ngập hạnh phúc, cảm giác như vừa trúng số độc đặc cặp nguyên vậy đó dù rằng tôi không chơi vé số và chưa trúng số lần nào quá 200.000 đ.

- Dạ! Con nghe ạh!
- Cậu phải cho tôi thời gian theo dõi sự phát triển con của mình cho đến khi tôi xác định rõ hoặc nhóc đã được 18 tuổi.
- Dạ là sao ạh?
- Tôi sẽ chỉ để cậu và nhóc gặp nhau lần tới sau 4 tuần lễ nữa và thời gian sẽ được nhân đôi cho tới khi tôi thấy thích hợp.
- Dạ có nghĩa là...
- Cậu sẽ không liên lạc với nhóc bằng bất cứ hình thức nào cho tới 4 tuần nữa, lần gặp sau nữa sẽ là 8 tuần, 12 tuần, 16 tuần, 20 tuần... tôi muốn dành cho cậu và con tôi một thử thách cũng như cho con tôi hoàn thành tốt việc học của nó. Trong thời gian đó tôi cũng sẽ theo dõi sự phát triển của nó.

Thật tình tôi chưa nghĩ ra được việc đó như thế nào nữa nhưng mà diễn biến như thế này khác nào là mơ, tôi chồm tới mừng rỡ gật đầu lia lịa:

- Dạ con đồng ý hết ạh! Con cám ông thật nhiều!

Ông ta mỉm cười thật đôn hậu và vỗ vai tôi động viên:

- Cố lên nhé, và không tiết lộ với bất kỳ ai giao kèo này của chúng ta nhé chàng trai trẻ.
- Vậy còn Nari?
- Không ai khác ngoài tôi và cậu. Cố lên, chúc may mắn. Tôi về đây! 4 tuần sau chính tôi sẽ liên lạc với cậu. Nhớ không được vi phạm nhé!
- Dạ, nhất định rồi!

Ôi, cái này sao giống như trong truyện cổ tích vậy nè. Nó đến bất ngờ tới khó tin được. Tôi tiễn ông ta và ba người con lên Taxi đi về, nhóc Ken vô tư vẫy tay chào tôi, tôi nhìn nhóc xa dần trong ngập tràn hạnh phúc. Tôi thấy thằng Nari đánh cái cánh tay mà nhóc đang vẫy tôi khi nó nghĩ rằng tầm mắt tôi đã khuất. Chị Khanh đang vẫn còn chờ tôi ở công ty củng với bé Nhi. Tôi cười hớn hở khi gặp lại họ.

- Trời, tới nước này anh còn cười được sao? Anh thật là gan cùng mình, dám dẫn nhóc đi tới đây luôn!
- Kệ, có sao đâu!
- Trời, bữa nay ăn nói với em bằng cái giọng đó nữa hả?
- Lỡ rồi chứ anh biết làm sao giờ! Anh đâu có tội!
- Ôi! Anh điên mất rồi!

Bé Nhi trợn mắt đưa tay lên trán giả vờ té xíu. Chị Khanh chỉ luôn tủm tỉm cười...

- Em làm vậy một hồi về nhóc có bị la không? Chưa kể sau này coi như cơ hội gặp nhau của em sẽ khó khăn hơn!

Tôi tự tin mỉm cười:

- Em không quan tâm, em không cần gặp nữa...

Bé Nhi trề môi dài ra cả thước:

- Ừh, anh nói hay lắm. Anh thấy ghét lắm! Em sẽ làm mọi cách cho anh biết! Em sẽ đấu tranh tới cùng vì tình yêu với nhóc!
- Xin mời!
- Hãy đợi đấy! Anh quên là bên cạnh em có một người hậu thuẩn rất đắc lực hay sao hả?
- Kệ, không quan tâm.

Thế là bé Nhi quay qua đánh vào tôi như... gãy ngứa. Thật sự là tôi đang hạnh phúc tới không còn cảm giác. Phải cần nhờ đến bé Nhi đánh thật đau để tôi biết rằng mình đang tỉnh hay mơ.

[Còn tiếp]
avatar
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 1265
Điểm : 1508
Chất lượng : 4
Join date : 09/12/2008

Chú nhóc Nhật - Page 2 Empty Re: Chú nhóc Nhật

Bài gửi by Admin on Wed Dec 30, 2015 9:46 pm

Lúc buồn vì chuyện của nhóc thì tôi cứ như một thằng khùng, rầu rĩ, héo úa như một đống phân khô, còn lúc vui vẻ tràn đầy hy vọng vào ngày mai tươi sáng thì... thì... tôi lại như một thằng điên phấn kích quá đổi: Đi làm gặp khách hàng là tôi nhào tới tư vấn huyên thuyên, gặp đồng nghiệp thì hỏi thăm tới tấp làm nhiều người cứ ú ớ vì trước nay gặp nhau thường thì tôi chỉ mỉm cười thay lời chào hỏi thôi chứ có bao giờ dành cho họ sự quan tâm, hỏi han chân thành một cách đột xuất như vậy đâu. Tháng đó tôi đạt danh hiệu Supper Sales của siêu thị, được chị Trang khen tấm tắc. Và cái người quan tâm nhất đến sự biến đổi kỳ lạ của tôi chính là chị Khanh và bé Nhi.

- Có chuyện gì mà lúc này chị thấy em vui vẻ, yêu đời phơi phới vậy?

Bé Nhi thì gườm gườm tôi:

- Đêm đó ba của nhóc nói gì với anh vậy?

Tôi cười hè hè:

- Àh... ba "vợ" nói sẽ gã nhóc cho anh thôi chứ không có gì ghê gớm đâu!

Bốp. Bé Nhi đập mạnh tay vào lưng tôi và la lên chí chóe, còn tôi lại nhe răng ra lớn hơn cười đáp trả:

- Ba vợ cái đầu anh đó! Ba chồng của em!

Tôi cự lại:

- Ba vợ anh!
- Ba chồng em!
...

Đó là lúc ở chốn đông người, nhưng khi về tới nhà, leo lên gác, đối diện với bốn bức tường thì nổi nhớ về nhóc bổng nhiên dâng trào muốn khóc, cái ngày hẹn bốn tuần với ba của nhóc sao mà xa dịu vợi, nhiều lúc tôi nghĩ mình không có đủ kiên nhẫn để chờ đợi, để đè nén cảm xúc và chịu đựng nữa, tôi muốn chạy đến và gặp nhóc mặc cho ngày mai có ra sao thì ra cũng được. Tôi sợ mình sẽ đánh mất nhóc lắm! Cái cảm giác đó thực sự khó chịu! Nhưng tại sao ông ta, ba của nhóc, lại đặt ra thử thách oái ăm đó cho chúng tôi? Nghĩ mãi cũng không ra...
...

Lô hàng netbook CMPC của chị Trang xuất sang Nhật bán cho ông ấy thành công tốt đẹp. Ngày giao máy tôi có gặp ông ấy! Tức nhiên điều đó cướp đi mất niềm vui của tôi đến tận vài ngày bởi lẽ mọi thứ chỉ khiến nổi nhớ về nhóc tuy không nói thành lời nhưng lại làm tôi đau lắm. Ông vỗ vai và mỉm cười với tôi, tôi không dám hỏi bây giờ nhóc ra sao? Đang vui vẻ hay là có khi nào nhóc giành ra một giây phút nào nghĩ về tôi không?
...

Rồi bốn tuần cũng trôi qua, tôi lo sợ rằng sau thời gian này đợt thử thách tám tuần sắp tới làm sao tôi có thể vượt qua đây? Sáng Chủ Nhật ấy chị Trang gọi điện cho tôi và nói:

- Hôm nay chị cho em nghỉ ca theo yêu cầu của một người. Tuy nhiên em vẫn phải đến công ty nha!

Tôi đắn đo vì thực sự không biết chuyện gì đang xảy ra nữa, chị Trang liệu có biết giao ước ấy không? Chắc chắn là không rồi:

- Có chuyện gì hả chị? Em chuẩn bị thay đồ ra công ty nè...

Chị Trang cười lớn rồi cúp máy:

- Cái thằng! Sếp bảo sao thì nghe vậy đi! Cãi là tao đuổi việc đó!
...

Vừa gặp tôi ở công ty thằng Trung đã chửi:

- Êh! Thằng kia? Đừng tưởng Chủ Nhật đi làm rồi không mặc đồng phục công ty nha mậy? Tao mách sếp nè!

Tôi kênh kiệu:

- Xin lỗi tao nghỉ làm luôn rồi!
- Đừng có xạo nha mậy! Hù anh em hả?

Tôi lơ là ngó xung quanh:

- Láo con chó, chút tao mà đi làm tao không phải con người!
- Hù anh em hoài mậy? Ai làm gì mà mày nghỉ?

Tôi cười mím chi giả bộ giận dỗi:

- Ai làm thì mày tự biết đi mày! Mà mày biến đi để tao ngồi đây... làm công chuyện!

Trung tiến tới nó khoát vai tôi kéo vào:

- Giỡn hoài, thôi đi vô làm đi mày!

Tôi hất tay nó ra:

- Khỏi đi mày! Tao không nói giỡn đâu!

Thấy mặt tôi nghiêm nghị nó đứng chưng hửng một lát rồi hỏi:

- Thiệt hả? Sao nghỉ làm không nói trước anh em tiếng nào vậy? Chiều nay tao họp anh em vô quán Bình nhậu có gì thì nói...
- Mệt...
- Hay do mày yêu thằng nhóc Nhật nên bị ép nghỉ?

Tôi mím môi:

- Nếu vậy thì sao?

Thằng Trung khoát tay:

- Nếu vì vậy mà công ty ép mày nghỉ tao sẽ kêu anh em đình công nghỉ hết luôn! Khỏi bán buôn gì nữa!
- Thôi được rồi! Vô làm đi! Tao cám ơn lòng tốt xạo sự của mày!
- Tao nói thiệt!

Tôi đâm ra bực mình trước sự dai nhách của thằng này:

- Thôi được rồi! Sao cũng được, mày làm ơn vô làm dùm tao cái, có khách tới kìa!

Từ xa có một chiếc Taxi ghé vào siêu thị, chắc là khách sộp đây! Thằng Trung vội vã chạy vào chuẩn bị đón khách. Còn tôi vẫn ngồi đó chờ đợi mệnh lệnh của xếp Trang và chờ đợi lời hứa vô hình của ông Nhật. Nghĩ tới tôi lại đâm ra nhớ nhóc nữa rồi! Chán thật!
...

Người ngồi trong chiếc Taxi ấy chẳng phải ai xa lạ mà chính là chú nhóc Nhật đáng yêu của tôi. Hắn mở cửa Taxi nhìn tôi mỉm cười rồi vẫy tay chạy ùa đến. Khoảnh khắc đó tôi ngỡ ngàng đến nghẹt thở. Nhóc cứ như là thiên thần cho mỗi lần xuất hiện vậy.

- Hi Mr Miu! Chào anh Miu!

Hắn nheo mắt lọng ngọng đánh vần tiếng Việt chào tôi. Hóa ra đây là lý do chị Trang kêu tôi nghỉ ca đây sao? Hóa ra ba nhóc là một người có uy tín đấy chứ! Tôi nghiêm mặt hỏi hắn:

- Where are we going now?

Nhóc nhún vai! Lại cười:

- It depends on you! (Tùy anh thôi)

Tôi nheo mắt nhìn nhóc:

- Do you miss me? ( Có nhớ anh không?)

Lúc nào sau một thời gian gặp nhau, tôi cũng muốn nghe từ đầu môi hắn thốt ra rằng "hắn nhớ tôi". Vì thời gian qua, tôi đã nhớ hắn rất nhiều. Hắn le lưỡi trả lời:

- Watashi wa anata ni hijō ni ōku o ketsujō!

Tôi bẹo má hắn:

- Nói cái gì vậy hả? Anh không hiểu? Bữa nay bày đặt nói tiếng Nhật với anh nữa hả?

Hắn chơi tiếng Nhật thì tất nhiên tôi phải quất tiếng Việt lại rồi! Hai thằng chẳng ai hiểu ai nói gì, nhưng tôi tin là mình hiểu được ánh mắt nhóc trả lời điều gì mà!

- Lên xe đi! Hôm nay chúng ta sẽ đi chơi thỏa thích luôn!

Nhìn cái mặt ngơ ngác khi bị tôi chơi tiếng Việt của hắn thiệt là đáng yêu. Chỉ tới khi tôi đập tay vào yên xe thì hắn mới ngoan ngoãn leo lên. Như thường khi hắn ngồi trước và tôi ngồi sau. Như thế dê mới dễ. Lúc thằng Trung nhào ra sân siêu thị gọi í ới thì tôi và nhóc đã cao chạy xa bay mất rồi...
...

Hôm nay tôi dẫn nhóc về quê tát hào bắt cá. Thiệt ra thì cái gì cũng có ý đồ của nó. Ha ha ha! Cái ao cá mùi với cá tra ở nhà tôi mùa này đã gần cạn, chần chừ mãi hôm nay tôi mới quyết định rũ nhóc về thử món lạ nơi miền quê. Chờ nước ngoài sông cái ròng tôi kéo mô-tưa để hỏi phải mắc công tát nước cực khổ. Tuy nhiên tôi vẫn cố gắng mượn cái gàu sòng của hàng xóm để về chỉ nhóc cách thực hiện. Xem ra hắn vô cùng thích chí. Mà tôi cũng ít có ác lắm. Trước khi chỉ dạy hắn những món đó tôi đã lột trụi đồ hắn ra hết chỉ chừa một cái quần lót trắng muốt cho hắn đi qua đi lại tần ngần vậy chơi. Ban đầu hắn la lên oai oái không chịu nhưng làm sao mà hắn không thể không nghe lời trước ánh mắt nghiêm khắc của tôi chứ! Hắn lon ton đi đi lại lại cứ như thần Cupid đang bay ấy! Nhìn càng đắm mà ngắm càng say!

Nước hào đã cạn, lúc vừa chạm chân xuống bùn hắn la lên thích chí thiệt là đáng yêu. Mỗi lần gần đụng phải chú cá nào là hắn lại hét lên bể làng như giặc tới. Tức nhiên nhẹ tay như hắn thì chỉ có nước bắt được cá lòng tong mà thôi. Nhìn ánh mắt thán phục của hắn dành cho tôi mỗi khi tôi chụp được cá lớn bỏ vào xô thiệt là hả hê hết sức. Lúc ấy hắn lếch cách thân đã bám đầy bùn đất tới và thích thú vọc mấy con cá đã bị bỏ vào đấy. Lắm lúc hắn cầm lên làm sẩy mất khiến tôi tức giận nén nguyên nắm sình vào lưng hắn. Trái lại hắn thích chí và bắt chước làm theo. Buổi bắt cá phúc chốc trở thành một trận đấu sình long trời lở đất nữa. Biết là không thể bắt được con nào thêm nữa nếu có cái tên nhóc Nhật ở đây quậy phá nên tôi kêu mấy đứa em xuống bắt, còn tôi thì lôi đầu hắn tên tắm táp. Tức nhiên là hắn mê mẩn mấy con cá ở dưới hào nên có chịu lên bờ đâu. Sau mấy chập kêu gọi thậm chí gầm gừ không tác dụng, tôi phải lê cái thân nặng nề vì bùn đất đuổi theo hắn, hắn cũng vậy, khoái chí bỏ chạy, đã thế còn ném sình về phía tôi tự vệ nữa chứ! Ôi cái thằng nhóc ấy, làm trò gì hắn cũng đùa được. Thiệt hết nói nổi.

Cuối cùng hắn chạy trời cũng không khỏi nắng. Tôi lôi được hắn vào nhà tắm và lúc này thân thể hắn bám sình đen thui cứ như vừa được khoác một lớp áo mới vậy. Cái quần lót trắng tinh bây giờ cũng đen thui thùi lùi. Tôi để mặc cho đám em ở dưới hào với lũ cá còn mình thì nhẹ nhàng đóng cửa nhà tắm lại. Nước vòi sen được mở ra. Hình như lúc ấy hắn mới ý thức được sự nguy hiểm đang rình rập thì phải, nhưng mà tất cả đã muộn màng. Cửa nhà tắm đã bị khóa chặt, còn tôi thì đang lăm le tuột quần chiếc quần lót duy nhất trên người hắn xuống trong làn nước mờ ảo từ vòi sen phía trên...

Có tiếng la hét thất thanh trong nhà tắm của chúng tôi!

Thật ra lúc ấy tôi mới thấy mình thật vĩ đại, nghĩ lại sao lúc đó tôi có thể thánh thiện đến như vậy được cơ chứ? Tôi kéo nhóc sát vào mình chỉ để tiện tay kỳ cọ cho nhóc mà thôi. Tất nhiên tôi nâng niu tất cả mọi thứ thuộc về nhóc như bảo vật của riêng mình. Hoàn toàn không có một suy nghĩ vẫn đục cũng như toan tính nào xấu xa cả. Còn thằng nhóc ấy bị tôi chà xát tay chân cứ la như heo bị thọc tiết. Tôi ngửi khắp lượt cở thể nhóc để chắc ăn rằng nhóc của mình đã sạch sẽ, đã thơm tho, đã không còn chút mùi bùn nào bám vào. Còn hắn thì ngoan ngoãn như chú búp bê.

Tới lượt tôi tắm thì tôi lại tống cổ hắn ra ngoài. Tức nhiên là vậy rồi!

Thiệt ra hắn cũng không phải lúc nào cũng dễ thương cả đâu. Chả là thế này, sau khi hai đứa tắm rữa xong xuôi, trong khi tôi lo phụ mấy đứa em vận chuyển cá từ dưới hào lên thì hắn cứ nhảy cà tưng tưng vừa xem vừa chỉ trỏ tụi nhỏ bắt cá. Lúc này tay chân đã cũng đã bắt đầu dính bùn đất trở lại. Thằng em tôi quăng con cá lên bờ giãy đành đạch thế là anh chự nào tới chụp lấy cái đuôi con cá, sau đó khỏi phải nói mặt mày, quần áo của nó bị cá giãy đầy bùn đất. Tôi bực bội quát lên:

- Bring these fish to the bathroom for me! Hurry up!

Tôi chuyền xô cá đưa vào bảo hắn mang vào nhà tắm có gì một chút xử lý sau... Hắn mất tích luôn từ đó. Mặc cho tôi ở ngoài này kêu gào vẫn chả thấy hắn ừh hữ gì cả. Mãi tới khi một đứa em của tôi hét lên thì tôi tá hỏa tam tinh chạy vào nhà tắm coi chuyện gì....

Vừa thấy tôi hắn nhe răng ra cười, còn thằng em tôi thì ôm bụng cười ngặt nghẽo:

- KenShiRo? Where are all the fish in the bucket?

Hắn chỉ tay vào cái hồ nước mưa nhỏ hai mét vuông dùng để cả nhà tôi tắm giặt, nước trong ấy đục ngầu sình đất, lũ cá tung tăng bơi lội trong đó như giỡn ngươi tôi, cộng thêm cái mặt lem luốc bùn của hắn làm tôi như phát điên.

-Oh boy! You are so naughty!

Trời ơi, biết bao nhiêu là nước mưa của người ta phút chốc lại trở thành cái hồ cá, tức quá tôi chụp hắn lên và quăng luôn vào bồn tắm cho bỏ ghét. Trái lại hắn tưởng tôi đang giỡn với hắn nên vừa bật dậy trong hồ hắn đã tát nước vào người tôi còn cười hí hửng nữa chứ. Nghĩ coi có điên lên không! Nhất định hắn phải bị trừng phạt.

Tôi phải giặt tất cả bộ đồ duy nhất của hắn khi về đây. Và hình phạt cho hắn là phải... quấn khăn quanh bụng trong khi chờ đồ khô. Mấy đứa em sau khi được chia cá đã lục đục ra về. Nhà chỉ còn hai thằng, tôi sau khi mần cá, ướp xã muối, rồi bắt lên chiên, nấu cơm, làm nước mắm, xào rau muống. Hắn mà sớ rớ lại gần ngứa tay tôi giật phăng cái khăn đi để lộ nguyên cơ thể trần như nhộng ấy ra coi chơi. Tức nhiên hắn lúc nào chả vậy: vừa cười vừa la và giật cái khăn lại che người tiếp. Cái thằng ấy tức cười khiếp. Lúc tôi ngồi chồm hổm dầm tỏi, làm nước mắm, hay mần cá hắn cũng mom mem lại ngồi gần quan sát, tức nhiên lúc ấy đập vào mắt tôi là cảnh hắn lộ hàng, tôi chỉ tay và cười lớn. Hắn vội đứng dậy nhe răng ra cười giấu hàng. Dễ thương chết khiếp.

Đó là bữa cơm thân mật cuối cùng của hai đứa cho giai đoạn thử thách đầu tiên. Có thể phía trước sẽ còn nhiều biến cố nhưng tôi tin rằng chỉ cần thấy được gương mặt với nụ cười ấy tôi sẽ vượt qua được tất cả mà. Phải không chú nhóc Nhật của tôi?

Rồi chiều hôm đó tôi chở nhóc về tận nhà, chúng tôi xa rời nhau trong muôn vàng luyến tiếc. Tôi đọc được tất cả những điều ấy trong đôi mắt đẹp mà buồn xa xăm của nhóc. Tôi chả biết được tình cảm của một chú nhóc Nhật nhỏ xíu dành cho mình gọi là gì nữa, ngay cả bản thân của mình tôi cũng chưa xác định phải gọi tên cái tình cảm dành cho nhóc như thế nào nữa. Yêu? Chắc là không, mà cũng có thể đó là "yêu" đấy dù rằng những khái niệm, định nghĩa, chuẩn mực về "yêu" mà tôi đặt ra hay gặp phải trước đây hoàn toàn không giống cái mà tôi đang dành cho nhóc. Hình như đó là "thần tượng" thì phải. Tình yêu dành cho thần tượng. Ờ.. nhưng mà ví von như vậy cũng chưa xác đáng lắm. Nhóc là thiên thần của tôi cơ. Một thiên thần thượng đế ban tặng cho riêng tôi. Bất chợt một bài hát lại hiện về trong đầu để tôi hạnh phúc ngêu ngao trên suốt đoạn đường về:

"You're the only angel I know. You were sent from heaven above: To love me forever..."

Vậy ra kết luận rằng: cậu ấy là thiên thần duy nhất của tôi, chỉ cho tôi mà thôi.

Một tuần lễ trôi qua, cuộc sống vẫn tiếp tục như nó chưa bao giờ kết thúc, niềm hạnh phúc lớn sau lần gặp cuối ấy cũng theo từng ngày nhỏ dần, nhỏ dần thay vào đó là một nỗi nhớ da diết trổi dậy. Tôi dám cá là mình đã nhớ nhóc hầu như liên tục. Tôi và chị Khanh gặp nhau riêng nhiều hơn, cả hai điều bế tắt trong cái gọi là tình yêu. Chỉ thì đang vùng vẫy trong mối tình với anh chàng ngoại đạo. Còn tôi thì cũng chết đứ đừ với cậu nhóc ngoại quốc. Cứ thế gặp nhau chỉ mỗi đề tài và tuôn ra không bao giờ biết chán cũng như mệt mỏi. Còn bé Nhi? Tôi không biết tâm trạng của cô bé ra sao nhưng có lẽ dù sao đi nữa có nhiều chàng trai vây quanh ít nhiều cũng làm cho cô bé không cần phải biểu lộ sự nhớ nhung ra khuôn mặt của mình.

...

Và mọi thứ bất chợt cứ như sụp đỗ dưới chân tôi khi vào một ngày trời trong xanh và rất đẹp. Tôi nhớ rất rõ mà, hôm ấy vừa bước ra khỏi nhà là tôi đã ngẫng mặt lên trời tìm hình bóng của nhóc trong mây và mỉm cười rằng đã một tháng trôi qua, chỉ còn một tháng nữa là chúng tôi lại gặp nhau. Ờ mà hình như ngày nào tôi cũng ngước lên trời thì phải. Ông bảo vệ còn xin tôi ba điếu thuốc Jet kèm theo lời nói đùa:

- Sao lúc này ít thấy mày đi sửa máy đột xuất cho khách vậy!

Đúng vậy tôi làm mất kèo của ổng biết bao nhiêu ly cà phê trong một tháng qua. Tôi mỉm cười với bé Nhi thì nhận được ánh mặt buồn bã của cô bé:

- Nó đi rồi anh...

Nụ cười tắt ngúm trên môi, tôi nghĩ mình đang nghe nhầm điều đó hoặc giả như tôi đang chưa hiểu hết nội dung lời nói của bé Nhi.

- Ai? Làm gì? Đi đâu?

Dù rằng cả hai chúng tôi đều hiểu rõ với nhau rằng chúng tôi đang nói về "ai". Chỉ là tôi chưa hiểu được! Tôi chưa chịu hiểu và không muốn hiểu.

- Nhóc Ken! Hình như nó theo ba nó về nước rồi!
- Nhi đùa hả?

Bé Nhi buồn xo, rồi cùng sánh bước với tôi vào sảnh siêu thị, một bé Nhi vô tư, vui vẻ với tôi như mọi ngày đâu rồi? Hôm nay đâu phải cá tháng Tư đâu ta?

- Em cũng mong là em đùa lắm! Nhưng nó đã đi xa thật rồi anh ơi!
- Tại sao? Tại sao chứ?

Tôi thực sự thảng thốt:

- Thì ba nó đem lô hàng CMPC (NetBook) về nước chứ sao! Vậy cũng hỏi...
- Nhưng mà sao...

Tôi lúc ấy thậm chí không biết mình nên đặt câu hỏi gì nữa, thực sự là rối bời...

- Trăng với chả sao gì, thì người ta qua bên mình làm ăn rồi đến lúc phải về nước chứ sao.

Tôi thấy mắt của cô bé ngấn lệ, hình như nàng ta đang nhìn lên cao để ngăn cho nước mắt chảy xuống:

- Tối này đi dự tiệc với chị Hai em hoàn toàn bất ngờ khi biết tin đó luôn...

Tôi như câm lặng...

- Ba nó hẹn ngày sẽ quay lại Việt Nam, hình như ổng cũng không vui lắm...
- Còn nó... còn nó thì sao hả Nhi? Nó có nói gì không?

Bé Nhi lắc đầu, nàng bước lên văn phòng, tôi cũng đi theo, tôi là con trai mà, tôi phải không được khóc.

- Em không gặp được nó, nó không đi dự tiệc anh àh... Nó không khi nào đi dự tiệc với ba nó, chỉ có thằng anh và đứa em trai nó thôi!

Rồi cả hai chúng tôi im lặng, hai đứa không nói thêm với nhau lời nào nữa. Chị Khanh mỉm cười nhìn hai đứa:

- Trời ơi, sáng sớm vô làm mà thấy đứa này chắc nguyên ngày nay công ty khỏi bán hàng luôn quá!

avatar
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 1265
Điểm : 1508
Chất lượng : 4
Join date : 09/12/2008

Chú nhóc Nhật - Page 2 Empty Re: Chú nhóc Nhật

Bài gửi by Admin on Wed Jan 06, 2016 9:32 am

[0501]

Như để chứng minh thêm điều mình nói là đúng bé Nhi đưa cho tôi mẫu tin nhắn bằng tiếng Anh của một số điện thoại lạ mà tôi đoán chắc là của thằng Nari với nội dung khá mùi mẫn: “Tạm biệt, sáng mai anh phải về nước rồi, mong sớm tới ngày gặp lại em, bọn anh sẽ nhớ em nhiều lắm! Cô gái đặc biệt của anh. Nari”

Mọi chuyện tuy đã rành rành, nhưng tôi vẫn chưa từ bỏ, tôi vẫn tin lời hứa của người đàn ông Nhật đó, biết đâu ông ta chỉ về nước một tháng rồi quay lại thì sao? Không biết chị Khanh có đọc được suy nghĩ của tôi hay không mà đưa ra lời an ủi:

- Biết đâu ổng về chỉ nước vài tuần rồi qua đây tiếp?

Mắt tôi ánh lên tia hy vọng nhìn bé Nhi và mong cô nhóc lạc quan hơn, nhưng trái lại cô bé chỉ thở dài:

- Anh chị ơi! Ổng đi đi về về bao nhiêu lần rồi ai mà không biết, nhưng chưa bao giờ ổng dẫn mấy đứa con theo cả. Với lại họ làm thủ tục chuyển trường hết luôn rồi. Em nghĩ nếu có quay lại sẽ lâu đó. Em nghĩ chắc mình đã hết cơ hội rồi.

Câu nói đau lòng đó lẽ ra phải là dành cho tôi mới phải chứ. Tôi đã háo hức lẫn dằn vặt suốt một tháng qua, chỉ đợi một tháng nữa thôi sẽ được gặp lại nhóc vậy mà bây giờ cớ sự lại như thế này. Làm sao có thể cam tâm chịu đựng được? Tôi đi vào toilet với cố gắng hết mức có thể để cho chị Khanh và bé Nhi thấy tôi vẫn ổn. Tôi vục đầu mình vô sát vòi và tạt nước liên tục vào mặt để không ai biết rằng trong đó có cả nước mắt.

Chiều hôm đó vừa hết giờ làm tôi phóng xe ngay qua quận 7 mà không cần suy nghĩ gì hết. Tôi bắt đầu cảm thấy thất vọng với ba của nhóc và đang ra sức trách móc ông ta: Tại sao ông nhẫn tâm để nhóc quay về nước mà không cho chúng tôi nói từ biệt nào với nhau chứ hả? Ông ta có còn nhớ tới lời hứa sẽ… “để dành” đứa con trai mà ông yêu quý nhất cho tôi chăm sóc đến suốt cuộc đời không hả?

Căn nhà thân thương với giàn hoa tigon quen thuộc vẫn còn đây nhưng sao cánh cửa sắt lại xuất hiện ổ khóa lạ lạnh lùng trước mắt. Tôi nhấn chuông vài lượt nhưng không thấy động tĩnh gì, bất chợt lúc đó tôi mới nhớ số điện thoại chị Hiền, đúng rồi, cứu cánh cuối cùng của tôi chính là chị Hiền, sao mà tôi có thể lơ đãng quên đi mất điều quan trọng này được cơ chứ? "Làm ơn bắt máy dùm em đi chị Hiền ơi…"

- Alô, Miu hả, chị nghe nè! chị về quê luôn rồi em ơi, nghỉ ngơi mấy bữa chắc xin làm công nhân quá! Vợ con ổng về nước hết rồi thì phải. Chị cũng không biết xảy ra chuyện gì nữa, vợ ổng qua được vài bữa là họ báo chị biết trước để chuẩn bị tìm việc mới. Thằng Ken nó khóc quá trời quá đất luôn! Tội thằng nhỏ ghê!

Nghe tiếng nói của chị mà tôi mừng phát khóc, và cứ như một nhà tiên tri tài ba, không cần tôi cất lên bất cứ lời nào, chị Hiền cứ vậy mà giải đáp những điều tôi đang thắc mắc trong đầu:

- Mỗi ngày nó có viết cái gì đó vô cuốn tập tưởng là nó làm bài hay gì, ai dè trước ngày cả nhà nó dọn đi, nó gặp riêng chị rồi ra dấu nhờ chị gởi cho em... Xong cái chị dọn dẹp nhà cửa này nọ rồi lên xe về quê mà quên mất điện thoại báo em qua lấy nữa. Em ko điện chị cũng không nhớ!


Sponsored content

Chú nhóc Nhật - Page 2 Empty Re: Chú nhóc Nhật

Bài gửi by Sponsored content


    Hôm nay: Wed Oct 23, 2019 4:08 am